— Anh biết không, đã từng có một vụ giết người theo kiểu tiếp sức ở Quantico, - Emily nói trên đường chúng tôi về đến đội. - Đó là một vụ gần như hoàn hảo của Oden và Lawson. Một kẻ hiếp dâm bị tâm thần, tên kia bị tâm thần phân liệt, Oden hiếp dâm một cô gái sau đó chuyển cô ta cho Lawson để gã kia giết và cắt cô ta ra nhiều mảnh. Mỗi kẻ thực hiện phần việc của riêng mình.
— Và ý kiến của em là? - Tôi nói, vẫn tức anh ách vì vồ hụt Carl.
— Trong vụ này, Apt chỉ giết kẻ thù của Berger theo cách mà Berger muốn. Hắn giống người đầu bếp mà chúng ta vừa nói chuyện, tuân theo những mệnh lệnh đặc biệt. Ở đây em nhìn thấy chỉ toàn Berger. Không có Apt.
— Em nói đúng, - tôi nói. - Thậm chí dù các vụ giết người có vẻ rất tàn bạo, nhưng thực ra không phải thế. Đó thật sự chỉ là những mẩu được sắp đặt, giống như những cuộc mưu sát được tính toán tỉ mỉ kĩ lưỡng.
— Chính là thế, Mike. Apt giống như một sát thủ, hắn lạnh lùng, tính toán, thành thạo. Em chưa hiểu nổi hắn được lợi gì trong đó. Tiền à? Cũng có thể chỉ vì hắn bị điên. Ai biết được?
— Không, - tôi nói. - Em sắp đến được một cái gì rồi. Apt phải được một cái gì đó. Phải vậy chứ.
— Anh có vẻ chắc chắn lắm. Sao anh biết?
— Bốn căn cứ cơ bản của nguyên lí mọi việc trên đời đều không phải ngẫu nhiên, - tôi nói. - Bất cứ điều gì quan sát thấy đều có căn nguyên. Mọi kết luận đều phải xuất phát từ giả thuyết. Mọi tác động đều có căn nguyên. Mọi hành động đều có động cơ.
— Lạy Chúa, chẳng lẽ tất cả chúng ta đều đột nhiên trở thành Aristotle sao? - Emily nói và mỉm cười lần đầu tiên trong cả buổi chiều hôm nay. - Hay đó là bốn căn cứ của Thomas Aquinas hả anh học trò trường dòng Ireland?
— Thật ra là Arthur Schopenhauer, - tôi nói và giả vờ ngáp dài.
— Anh đọc Schopenhauer ư? - Emily nói và nhướn một bên mày.
— Mới đọc ngoài bãi biển, - tôi đáp.
Tôi đang cúi xuống tránh cái vỏ lon Gatorage ném tới thì sếp đi ra từ phòng làm việc riêng.
— Họ đã tìm thấy cô ấy, - Miriam nói. - Paulina Dulcine. Tại cầu phố 59.
Thực tế cô ta nằm dưới cầu phố 59, bên cạnh trạm xăng ở đại lộ York, chúng tôi rẽ phải lên một đường phụ nhỏ và xuống con dốc dẫn về phía East River. Ở cuối bãi đỗ xe, bên cạnh một sân bay trực thăng bị bỏ hoang, sợi dây khoanh vùng hiện trường chăng quanh một hàng rào mắt cáo.
Bên kia hàng rào, năm sáu cảnh sát đang tỏa ra dọc bờ biển lổn nhổn đá. Trên con đường dành cho người chạy bộ bên dưới cầu, một đám đông đang xúm đen xúm đỏ. Tôi nhìn thấy một vận động viên xe đạp mặc bộ áo liền Speedo và một nhóm các cô trông trẻ người Jamaica đứng tựa trên những chiếc xe nôi Maclaren. Trông họ có vẻ buồn chán, tựa như đang chờ xem phần hay ho bắt đầu.
— Cú điện thoại báo tin đến từ đâu? - Tôi nói với một cảnh sát trẻ trông có vẻ tinh quái đang hí hoáy với nhật kí hiện trường.
— Từ điện thoại công cộng, - anh chàng nói.
— Ngạc nhiên đấy, - tôi nói.
— Vì có người đã gọi sao? - Cậu cảnh sát trẻ hỏi.
— Vì có người tìm được một bốt điện thoại công cộng còn hoạt động ở Manhattan.
Những câu bông đùa ngưng hẳn khi tôi và Emily bước qua sợi dây vàng đánh dấu hiện trường ở sát mép nước. Nó nằm cạnh một thùng sơn. Bên cạnh cái thùng, một cảnh sát to lớn đang ngồi xổm trên bờ đá hút thuốc, vẻ mặt sửng sốt, chán nản của anh ta khiến chúng tôi không thể nào buồn hơn.
“Chuyện chẳng lấy gì làm khả quan rồi,” tôi nghĩ trong khi bước đến gần cái thùng. Tôi không muốn nhìn xuống. Tôi không muốn thêm một cơn ác mộng nữa vào danh sách dài dằng dặc của mình. Tôi đã có quá nhiều rồi.
Nhưng đây là công việc của tôi.
Tôi nhìn xuống. Tôi bị chấn động đến tận xương tủy. Toàn bộ lí trí nhất thời rời bỏ tôi. Trí óc tôi không dễ dàng chấp nhận những chuyện như thế này. Bên trong thùng là cái đầu của Paulina. Mặt cô hướng lên trời, mắt mở to. Cô nhìn tôi như thể van xin. Trông cô như bị chôn dưới đất hoặc đang cố chui qua một ô cửa sổ tàu hỏa và bị kẹt lại. Một thằng khốn nạn vô cùng bệnh hoạn nào đó đã nhét đầu cô gái vào cái thùng.
Emily bước tới và đặt tay lên vai tôi.
— Emily, chúng ta phải tóm bằng được gã này, - tôi nói sau một phút im lặng.
Đột nhiên Emily mở điện thoại.
— Em làm gì thế? - Tôi hỏi.
Cô bực bội ấn và kéo trên màn hình chiếc iPhone, không buồn để ý đến tôi.
— Em biết mà. Đây này! Joel David Rifkin. Các phần cơ thể của người đầu tiên hắn giết được tìm thấy tại dòng East River! Bài báo viết rành rành đây này. Đầu người phụ nữ bị cắt rời rất gọn gàng và nhét vào một thùng sơn rỗng.
— Nhưng Rifkin là ai? - Tôi nói.
— Một tên giết người hàng loạt sống tại Long Island vào những năm chín mươi, - Emily nói. - Hắn bị buộc tội giết chín gái mại dâm. Hắn đánh họ bằng một vật nặng, bóp cổ họ đến chết rồi chặt nhỏ xác. Có người đồn hắn sát hại gần hai mươi nạn nhân. Apt đang nhập vai một tên sát nhân khác của New York.
Một bóng đen lướt qua chúng tôi. Tôi ngẩng lên. Đó là toa cáp treo Roosevelt Island. Hai chúng tôi nhìn theo toa xe cáp màu đỏ trong khi nó chòng chành trôi trong không khí, phía trên mặt nước đang tối dần.
— Có lẽ có một sợi dây ràng buộc quái gở giữa Berger và Apt, - tôi nói to suy nghĩ trong đầu. - Giống như một kiểu sùng bái vậy. Apt như kiểu được lập trình sẵn. Berger đã hoàn toàn tẩy não hắn.
— Có thể đó là một điều tốt, - Emily nói trong khi chúng tôi bắt đầu đi ra xe. - Có thể khi Apt biết Berger đã chết, hắn sẽ bứt ra được khỏi mối liên hệ đó. Trở lại là chính mình.
— Mong là vậy, - tôi nói và không thể nào rũ gương mặt của Paulina khỏi tâm trí.