Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 81
81 ◄○►

❊ ❊ ❊

Sau khi tôi đón Emily ở khách sạn, chúng tôi dành cả buổi sáng để thẩm vấn các các nhân viên chuyên phục vụ ăn uống cho Berger. Hóa ra buổi sáng hôm nay thật vô ích. Tất cả những gì họ biết về Berger chỉ là những thói quen ăn uống kì quặc. Còn về Carl Apt thì các đầu bếp và hầu bàn hoàn toàn không có thông tin gì.

Chúng tôi đã liên hệ được với cảnh sát tiểu bang Connecticut và đã cho người bí mật giám sát biệt thự của Berger. Tôi không nghĩ Apt ngu đến mức thò mặt ra đó, nhưng biết đâu chúng tôi lại gặp may.

Chúng tôi chỉ vừa vào tiệm DiNapoli trên đại lộ Madison để xả hơi chút xíu thì nhìn thấy dòng tít chạy dưới biên tập viên thời sự trên chiếc TV đang để tiếng câm tại quầy bar:

Nghi phạm giàu có của những vụ án mạng gần đây đã chết tại phòng tạm giam.

Ngay lập tức, tôi chẳng thấy đói nữa. Chẳng cần phải nghe hay theo dõi hết bản tin tôi cũng biết cái chết của Lawrence Berger đã lan trong giới truyền thông với tốc độ ánh sáng. Emily và tôi còn đang tranh cãi dở về cách đối phó với giới truyền thông về việc Berger tự tử. Chúng tôi định ém chuyện càng lâu càng tốt để lừa Apt vào bẫy, nhưng khi nhìn lên TV, tôi có cảm giác chính chúng tôi mới là những kẻ bị chơi một vố đau điếng.

Chúng tôi sắp sửa gọi món thì nhận được một cú điện thoại. Số máy lạ. Tuy nhiên tôi vẫn trả lời.

— Thám tử Bennett phải không, tôi có chuyện muốn nói, - một giọng Pháp vang lên ở đầu dây bên kia.

Tôi nhận ra đó là người đầu bếp của Berger, Jonathan Desaulniers; tôi vừa nói chuyện với ông ta vào ban sáng.

— Jonathan, có chuyện gì thế?

— Có một cô gái, Paulina Dulcine, - ông ta hoảng loạn nói. - Cô ta là bạn tôi. Cô ta thỉnh thoảng có ngủ với ngài Berger. Tôi xin lỗi vì sáng nay, trong cuộc phỏng vấn của chúng ta, tôi không nhớ ra việc này. Chuyện đó diễn ra đôi lần trong khoảng ba năm. Anh nói có thể ngài Berger giết những người ngáng chân ông ta, và sau khi nói chuyện với anh, tôi nghĩ đến cô ấy.

— Cô ta ngáng đường Berger sao? - Tôi nói. - Như thế nào? Chuyện gì đã xảy ra?

— Ồ, suốt một thời gian dài, họ có một mối quan hệ rất tế nhị. Ông Berger mua những đồ nữ trang tinh xảo cho cô ấy. Nhưng rồi đến một ngày, ông ta yêu cầu Paulina làm một việc mà cô ta nghĩ là rất quái dị và cô ấy cười phá lên. Ông ta ra lệnh cho cô ấy phải rời xa ông ta và họ không bao giờ gặp nhau nữa. Tôi nghĩ ngài Berger cảm thấy bị xúc phạm.

— Hôm nay tôi đã gọi cho Paulina. Khi đang nói chuyện, tôi nghe thấy một tiếng hét, sau đó không gì nữa. Từ đó đến giờ cô ấy không hề nhấc máy.

— Ông hãy cho tôi số điện thoại và địa chỉ của cô ấy. - Tôi hỏi và vẫy Emily đi theo trong khi tôi đứng dậy.

Hai mươi phút sau, chúng tôi ập tới trước cửa một cao ốc ba mươi tầng ở Battery Park City cùng với một tốp thám tử của đội Trọng án và hai cảnh sát khác.

— Paulina Dulcine. Cô ta có nhà không? - Tôi gào lên với người phục vụ trong khi chúng tôi chạy vào trong.

Quai hàm người đàn ông da đen có dáng người ẻo lả trễ xuống đến tận cổ chiếc áo khoác cổ tàu màu đen bằng vải thô.

— Paulina, ơ, không. Hình như tôi đã thấy cô ấy ra khỏi nhà trong lúc tôi đi giao quần áo mới giặt.

— Cô ấy không đi qua sảnh đâu, - phục vụ đứng bên cạnh nói.

— Chắc cô ấy xuống lấy xe ở tầng hầm rồi, - anh chàng da đen gầy gò nói và mở cửa.

Chúng tôi chạy xuống cầu thang vào khu để xe láng bê tông lờ mờ sáng. Người phục vụ chỉ vào một góc rất nhiều xe ở bên trái.

— Tôi chẳng hiểu gì cả, - anh chàng nói và chỉ về cuối bãi. - Cái xe màu xanh lá ấy. Cái Smart đó. Đó là xe của Paulina.

Chúng tôi đến gần chiếc xe nhỏ xinh. Một nửa chiếc chìa khóa bị gãy vẫn kẹt trong ổ. Emily quỳ xuống và rút một cái túi dưới cửa bên lái. Cô mở ra và thấy trong đó có một chiếc ví hiệu Gucci.

— Mike, cái này của cô ấy, - Emily nói và mở ví. - Paulina Dulcine. Hắn tóm được cô ấy rồi. Chúng ta đến quá muộn.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.