Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 83
83 ◄○►

❊ ❊ ❊

Vào chiều muộn ngày chủ nhật, tôi ngồi trên hiên sau của ngôi nhà nghỉ không lấy gì làm nguy nga tráng lệ ở Breezy Point. Ván trượt và phao bơi đủ loại đủ kiểu vứt đầy xung quanh tôi. Còn trên hàng lan can bạc phếch vì nắng, vô số khăn tắm, nhiều chẳng kém gì số cờ ở Liên hiệp quốc, bay phất phơ.

Tôi đã trở về cái tổ của tôi, trở về vùng bình yên.

Trở về Ngôi nhà Bãi biển Hỗn độn.

Mặc chiếc quần soóc lướt ván màu xanh nõn chuối xấu mù, tôi giơ đôi bàn chân trần lên bầu trời trong xanh trong khi nằm tựa lưng trên ghế. Thậm chí tôi còn lưng một lon bia Tecate được để rất an toàn tại khay đựng đồ uống. Có lẽ, cái không vui nhất là những tấm ảnh đỏ chói chụp hiện trường án mạng đang chằm chằm nhìn tôi từ tệp hồ sơ vụ giết người được đặt trên đùi.

Tôi nhìn lại, buộc mình phải xem xét lại phần thi thể còn lại của Paulina Dulcine. Phòng Pháp y nói răng của người phụ nữ tội nghiệp đã bị nhổ bằng kìm. Theo ghi chép của Emily, tôi biết Joel David Rifkin cũng thực hiện hành vi tàn bạo tương tự với nạn nhân đầu tiên vào hồi đầu những năm chín mươi. Tôi quẳng tập hồ sơ lên chiếc bàn gấp bên cạnh và thở dài. Carl Apt là một kẻ kĩ lưỡng tới từng chi tiết.

Cứ như chưa đủ chán nản, một trong những người đồng nghiệp của tôi ở đội Trọng án vừa nhắn bảo sếp McGinnis muốn có một cuộc thảo luận Ai-Cái gì-Khi nào-Ở đâu-Như thế nào-Vì sao với tôi và Emily về vụ án mạng Paulina Dulcine. Lại phải nghe mắng mỏ nữa cho coi. Nghe vui đấy, không biết gặp thật có vui thế không. Tôi rất nôn nóng.

Tôi đang vừa uống nốt lon bia vừa thi mắt với một con hải âu lười nhác đậu trên máng nước gỉ sét thì điện thoại reo. Tôi mỉm cười nhìn số gọi đến. Đó là từ điện thoại nhà nghỉ của tôi. Có kẻ nào đó trong nhà đang làm trò quấy phá tôi đây mà.

— Thám tử Bennett ở NYPD đây. Ai đấy? Ai đang làm lãng phí thời gian của tôi đấy? - Tôi quát bằng giọng ghê gớm nhất của một ông cảnh sát.

— Vâng, ơ, xin chào thám tử, - Eddie giả giọng nghe dở ẹc. - Tôi muốn báo án.

Tôi đã đặc biệt bảo bọn chúng là tôi phải làm việc và hãy để cho bố được yên tĩnh, nhưng lũ trẻ ngây thơ vô số tội nhà tôi đâu chịu ngoan ngoãn nghe lời. Ai mà trách được chúng kia chứ? Gần cả tuần qua, tôi có ở nhà mấy đâu.

Tôi đang định tắt máy thì nhìn thấy một vật để trên chiếc bàn gấp và chợt nảy ra một ý tưởng hay ho hơn.

— Ồ, anh gọi đến đúng chỗ rồi đấy, - tôi nói trong khi khẽ khàng đứng lên, cầm khẩu súng nước Super Soak rồi chạy xuống bậc thang sân sau. - Xin anh cho biết đó là loại án gì?

— Ồ, là một vụ bắt cóc, - Eddie nói trong khi tôi nhanh chóng vòng sang bên kia nhà.

Tôi dừng lại trước vòi nước và xả nước vào súng rồi nhảy qua lan can để tới hiên trước.

— Bắt cóc à? - Tôi vừa nói vừa thò đầu qua cửa chớp, nhìn lưng Eddie và Trent đang chúi đầu vào chiếc điện thoại trong bếp - Nghiêm trọng đấy. Tên nạn nhân là gì?

— Quần Xà Lỏn ạ, - Eddie đáp ngon ơ. - John Quẩn Xà Lỏn.

Trent cười ha hả và đấm vào chân Eddie. Tôi cũng phải nín cười. Eddie là một thằng bé rất nhộn. Maeve và tôi vẫn thường nói rằng chúng tôi nên đặt tên lót cho nó là Murphy[1] mới đúng. Rõ ràng bọn trẻ đã vui vẻ hơn nhiều kể từ khi thằng nhóc Flaherty nọ không còn bén mảng tới.

— Ngài Quần Xà Lỏn. Đã rõ, - tôi nói trong khi khẽ khàng mở cửa chớp. - À mà ông ta có quan hệ thế nào với anh?

— Ồ, đó là bố tôi, - Eddie nói. - Mấy ngày hôm nay chúng tôi không gặp ông ấy. Điều đó chẳng giống với ông ấy gì cả. À, hơi khác thôi. Chúng tôi nghĩ rằng có thể ông ấy bị nghiện công việc.

— Ngài gặp may rồi đấy. Tôi nghĩ mình biết ngài Quần Xà Lỏn ở đâu, - tôi thì thầm trong lúc đứng ở cửa bếp ngắm bắn.

— Ở đâu thế? - Eddie hỏi.

Đúng giây cuối cùng thì Trent, lúc đó đang chụm đầu vào và cười to, đứng thẳng lên, đầu nghênh nghênh như một con hươu nghe thấy tiếng cành cây gãy.

— NGAY ĐẰNG SAU NGÀI! - Tôi hét thật lực.

Eddie đánh rơi chiếc điện thoại trong khi Trent hét rầm trời. Trước khi chúng kịp định thần thì tôi đã bắn xối xả.

— Ô, bố xin lỗi. Bố làm mấy anh hề của bố bị ướt đúng không? - Tôi nói và phun nước vào chúng bằng khẩu Super Soaker hai nòng.

Trent ướt như chuột lột. Lúc nó quẫy ra được và gào lên thì trông nó chẳng khác nào vừa bị tôi giội cho một xô nước từ đầu đến chân.

— Nhân danh chúa Jesus, đức Mẹ Mary và thánh Joseph, có chuyện gì thế này? - Mary Catherine kêu lên khi chạy từ trên tầng xuống.

— Anh thề lần này là chúng đầu têu, - tôi nói và giấu biệt khẩu súng nước ra sau lưng.

❀ ❀ ❀

[1] Theo Eddie Murphy, một diễn viên hài của Mỹ.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.