Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
21 ◄○►

❊ ❊ ❊

Phần còn lại của ngày hôm đó cũng tồi tệ hệt như mọi ngày trong sự nghiệp của tôi. Buổi trưa, tôi giúp một nhân viên cấp cứu đào bới thi thể của một ông già vô gia cư gầy gò bị vùi dưới đống đổ nát của hành lang ga Trung tâm dẫn ra đại lộ Lexington. Khi nắm chân ông ta để cho vào túi đựng tử thi, tôi suýt ngất khi cái chân rời hẳn khỏi thi thể. Thực tế, tứ chi ông ta đã bị chấn động của quả bom cắt rời. Chúng tôi đã phải gói ghém từng phần giống như gói những góc thịt gà cắt tư vậy.

Như thể chưa đủ stress, suốt buổi chiều tôi phải ngồi trong nhà xác dã chiến cùng nhân viên pháp y để lập danh sách các tử thi. Nhà xác dã chiến được dựng ở Campbell Apartment, một tiệm cocktail sang trọng. Nhìn những xác chết phủ vải đặt dưới những chùm đèn lấp lánh mới thật khập khiễng làm sao.

Phần tồi tệ nhất là khi người ta đưa xác viên cảnh sát vào. Trong một nghi lễ riêng tư, gia đình nạn nhân nhận các vật dụng còn lại của người thân. Lúc nghe thấy những tiếng thổn thức nức nở tôi đã phải bỏ ra ngoài. Tôi bước ra và đi dọc một trong những đoạn đường ray vắng tanh vắng ngắt của ga Trung tâm. Tôi nhìn chòng chọc vào khoảng tối ở cuối con đường trong vài phút, nước mắt tràn ra khiến mắt tôi cay cay. Sau đó, tôi lau mắt và trở lại với công việc.

Chiều hôm đó, tôi gặp Miriam tại xe moóc của trung tâm Điều hành Tình trạng Khẩn cấp đậu ở lối vào chính của ga Trung tâm trên phố 42. Tôi thấy một đám phóng viên xúm đen xúm đỏ trên hè phố bên trái, cạnh cây cầu vượt phía sau rào chắn. Lần này các cơ quan truyền thông cấp quốc gia đã vào cuộc, chẳng mấy nữa là báo chí quốc tế cũng sẽ xuất hiện để kiếm chác mấy mẩu tin chết tiệt từ cái hố địa ngục này.

— Chúng tôi đã có những báo cáo từ Verizon về tình trạng liên lạc qua di động ở các khu vực gần nhất để xem có khả năng hung thủ sử dụng di động để kích nổ không - Miriam nói với tôi. - Những người khác đang thu thập băng an ninh từ các cửa hiệu gần nhất trên con phố này. Những nhân chứng đầu tiên nói có một chiếc xe tải rất lớn đỗ lại đây vào khoảng bảy giờ sáng. Một người vô gia cư ngủ trong bốt ATM của ngân hàng bên kia đường nói có thấy một người đẩy chiếc xe đẩy chất đầy cái gì đó trước khi nghe được tiếng nổ đầu tiên.

Miriam dừng lại, nhìn tôi một cách kì lạ, rồi kéo tôi tới gần:

— Mike, không chỉ thế đâu. Anh cần phải biết điều này. Sáng nay có một bức thư gửi đến đội. Người nhận là anh. Tôi đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence.

Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng.

Gửi cho tôi?

Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điên quá. Không có lí do, không đòi tiền chuộc. Tại sao nó được gửi cho tôi?

Miriam nhún vai trong lúc chỉ huy của cơ quan Tình báo, Flaum, bước ra từ xe moóc.

— ATF[1] đang cử người xuống đây giúp xác định chất nổ, - ông ta nói. - Mike, anh vẫn nghĩ chúng ta chỉ có một diễn viên duy nhất chứ? Liệu có khả năng không? Một cá nhân gây ra tất cả những chuyện này ư?

Tôi chưa kịp trả lời thì thị trưởng thành phố đã bước ra, với hai vị giám đốc sở cảnh sát và sở cứu hỏa New York đi hai bên.

— Chào mọi người, - ngài thị trưởng nói vào míc, - tôi rất đau buồn phải nói với mọi người trong cái ngày quá tang thương trong lịch sử thành phố chúng ta, - ông nói.

“Không tang thương bằng tôi đâu,” tôi nghĩ và chớp mắt trước ánh đèn Flash lóe lên nhoang nhoáng.

• • •

Khoảng bốn giờ chiều, tôi đang tới bệnh viện Bellevue chỉ để nói chuyện với một người phụ nữ gốc Hoa lớn tuổi đã bị mất một mắt trong vụ nổ thì điện thoại của tôi đổ chuông.

— Mike, em rất ghét phải nói với anh điều này, - Mary Catherine nói. - Em biết giờ không phải lúc, nhưng …

— Mary, chuyện gì thế? - Tôi hỏi.

— Mọi người đều ổn cả, nhưng chúng em đang ở trong bệnh viện Giám phận St. John.

Tôi đặt điện thoại xuống một lát. Tôi hít một hơi. Lại bệnh viện nữa sao? Một rắc rối nữa? Càng lúc càng lố bịch rồi đấy.

— Nói cho anh biết chuyện gì đã xảy ra đi.

— Eddie và Ricky. Chúng đánh nhau với thằng Flaherty đó. Ricky bị nặng nhất, phải khâu năm mũi ở cằm, nhưng không sao. Thật đấy. Cả hai đứa không sao. Xin anh đừng lo. Ở dưới ấy thế nào? Chắc như địa ngục ấy nhỉ.

— Không đến nỗi thế đâu, - tôi nói dối. - Anh vừa xong việc. Anh đang trên đường về.

❀ ❀ ❀

[1] Cục Kiểm soát rượu, Thuốc lá, Vũ khí và Chất cháy nổ.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.