Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69
69 ◄○►

❊ ❊ ❊

Tôi bịt mũi khi cái mùi cơ thể khủng khiếp trong cán phòng ngột ngạt tạt vào mặt. Tôi bắt đầu ho hắng. Tôi ngạc nhiên vì mình không nôn.

Bất luận cái người đàn ông béo phì này là ai thì đó cũng không phải là nghi phạm trong bức phác họa hoặc trong đoạn băng giám sát hay trong lời khai của các nhân chứng.

“Chúng tôi đã nhầm rồi,” tôi nghĩ lúc hạ súng xuống.

— Trời ạ, có ai đi kiếm một tấm chăn được không? - Emily nói và tra súng vào bao trong khi nhìn đi chỗ khác.

— Và một chai nước khử mùi Lysol nữa, - Wong nói, bịt mũi bịt miệng trong khi còng tay người đàn ông.

Miễn cưỡng, tôi vào phòng, giật tấm ga trải giường bẩn thỉu và đem đến đậy lên lưng gã đàn ông. Không tài nào kín nổi. Y dễ cũng phải nặng tới hơn sáu trăm pound! Có khi bảy trăm pound cũng chưa biết chừng. Viên cảnh sát ESU phải dùng đến hai chiếc khóa mới còng được cổ tay y lại.

Tôi quỳ xuống cạnh y.

— Lawrence Berger? - Tôi nói.

— Phải, - y nói, ngẩng cái đầu to tướng về phía tôi. - Ái chà chà! Michael Bennett. Tôi không biết anh cũng ở đây đấy. Lạy Chúa tôi! Chuyện này thực kì quá đi.

Emily và tôi bối rối nhìn nhau.

— Tôi quen anh sao? - Tôi hỏi.

— Anh từng giảng một buổi về điều tra án mạng cho ban lãnh đạo ở John Jay hồi năm 93, đúng chứ? - Berger nói và nhìn vào mắt tôi. - Hồi đó vợ anh cũng đi cùng. Một người phụ nữ Ireland cao ráo và xinh đẹp. Hãy cho tôi biết bông hồng dại Ireland của anh giờ ra sao rồi? Ối, ông bạn thân mến, tôi đang nói gì vậy? Bài báo viết về anh trong tờ New York Magazine nói rằng cô ấy qua đời rồi. Ồ, cô ấy đang ở một nơi tốt lành hơn. Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất tới anh.

Trước khi tôi kịp thọi vào mõm y thì Hobart đã giật mạnh chiếc còng.

— Ái… ái! Cổ tay tôi! - Berger rú lên, rơm rớm nước mắt. - Ối! Dừng lại! Đau quá! Các người đang làm trò gì thế? Bẻ gãy tay tôi à? chẳng lẽ tôi chưa nói là lưng tôi yếu lắm sao?

— Này béo, trông tao giống thầy lang chữa đau lưng lắm hử? - Hobart ghé vào tai y nói. - Cẩn thận không tao tọng giày vào miệng mày đấy.

Berger gật đầu trong khi chậm chạp quay về phía Emily.

— Đừng nói với tôi cô là đặc vụ Parker nhé. Các người lại cộng tác với nhau à? Thật vinh dự cho tôi quá. Tôi nói thật đấy. Với tôi, thế này chẳng khác nào được tập thể dục tăng cường sức khỏe.

— Đấy nhé, - Hobart nói và lại giật mạnh đôi còng.

Nhưng thay vì há miệng gào tướng lên, Berger đã khiến chúng tôi vừa ngạc nhiên vừa kinh hãi.

Y bật cười khúc khích.

— Thế này mà là đau hả? - Berger nói, mỉm cười với Hobart. - Tao sẽ trả cho mày nhiều hơn số tiền mày kiếm được trong một tuần để mày khiến tao đau thật sự đấy, đồ Kẹo Đắng[1]. Mày sẽ lại làm gì với cái giày của mày nữa hả?

Chuyện bắt đầu chuyển hướng tới khó lường. Mỗi lúc một kì quặc hơn. Hobart thả chiếc khóa còng tay ra như thể nó đang được nung trên lửa rồi lau tay vào quần.

— Chúng ta nói đến đầu rồi nhỉ? - Berger nói và ngoái đầu cố nhìn tôi. Lúc này trong giọng y có một sự hăng hái vui vẻ tới kì lạ.

— Berger, đây là ai? - Tôi nói và cho y xem bức vẽ cùng ảnh chụp từ đoạn băng an ninh của cửa hàng FAO Schwarz.

Berger nheo mắt nhìn tấm ảnh.

— Tôi thấy gã trong ảnh hao hao Carl, - Berger nói.

— Carl? - Emily nói. - Carl nào?

— Carl Apt là bạn tôi, - Berger nói. - Bạn rất thân và là người đồng hành của tôi. Tôi biết các người đang nghĩ gì. Các người cho rằng cậu ta là người yêu của tôi, nhưng không phải. Không phải là tôi chưa thử phiêu lưu vài lần đâu. Carl chỉ là bạn làm ăn của tôi mà thôi. Trong trắng như tuyết và lạnh hơn băng những hai lần.

— Carl gì cơ? Làm việc cho anh? - Tôi nói, cố ghép các mẩu thông tin lại.

— Kiểu thế, - Berger nói. - Chuyện rất phức tạp.

— Tôi đã bảo phải nhét giẻ vào mồm gã này mà, - Hobart nói.

— Hắn đâu? Carl đang ở đâu?

— Ở chỗ Carl thường ở ấy, ngốc tử, - gã béo nói và đảo mắt. - Cậu ta đang tắm ở tầng trên.

❀ ❀ ❀

[1] Ý chế giễu nước da đen của Hobart.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.