Tôi chỉ đường cho Emily và bảo cô dừng lại dưới ánh sáng màu xanh lá của một chiếc đèn neon hình đàn hạc. Đó là quán bar Doublin House tại phố 79, nơi tôi từng ăn mừng sinh nhật lần thứ hai mốt của mình.
— Anh nghĩ ở đây anh có thể suy nghĩ tốt hơn ư? - Emily hỏi.
— Em nói thế nghĩa là sao? - Tôi nói và dẫn cô vào trong. - Thư viện đóng cửa rồi. Hơn nữa, em không nghe thấy gì à? Có người bỏ bom trong đó đó.
Cái câu lạc bộ bình dân này vẫn chẳng hề thay đổi. Tôi đi thẳng tới chiếc máy chơi nhạc tự động và mở The Black Velvet Band, bài ca thời thơ ấu của tôi.
Bố tôi, Tom Bennett, thám tử NYPD, thỉnh thoảng đưa tôi đến đây vào những chiều thứ bảy khi mẹ tôi đi thăm các dì ở Brooklyn. Bố thường “hối lộ” tôi bằng mấy lon cô-ca và vài đồng 25 xu để chơi trò bắn súng trên máy để ông được khề khà cùng mấy ông bạn cảnh sát chí cốt người Ireland khác. Đôi khi họ gọi bố tôi là Tony Bennett[1] vì thói quen thỉnh thoảng hát ông ổng những khi ngà ngà say.
Bố mẹ tôi qua đời trong một tai nạn xe hơi trên đường về căn hộ tại Florida, một tuần sau khi tôi tốt nghiệp đại học. Họ được chôn cất bên nhau tại nghĩa trang Calvary ở Queens, nhưng đây mới là nơi tôi đến mỗi khi muốn viếng thăm họ.
Có gì đó, có thể là những chuyện bực bội với nhà Flaherty, đã làm sống lại tuổi thơ u buồn của tôi. Những kẻ thù trong nghề nghiệp hiện nay dứt khoát chẳng làm tôi vui lên được rồi. Tôi có thể chịu được chuyện bị cánh báo chí nhằng nhẵng đeo bám - xét cho cùng, đó là nghề của bọn họ. Nhưng chính trò lật mặt của chỉ huy mới là giọt nước tràn li.
Hay biết đâu tôi đang ở trong thời kì khủng hoảng tuổi trung niên nhỉ? Mới một đêm cô độc trong thành phố mà tôi đã nhanh chóng chìm vào tâm trạng của một ông bố quanh quẩn góc nhà trong khi con cái đã lớn khôn và chắp cánh bay xa. Tôi quyết định chơi đến cùng. Tôi đi tới quầy bar và yêu cầu cho chúng tôi hai li Jameson và hai panh Guinness.
— Để em đoán nhé. Hôm nay là ngày Thánh Patrick tháng bảy[2], - Emily nói.
Tôi nháy mắt với cô và đổ rượu Jameson vào li Guinness rồi dốc vào miệng cho đến khi nó chỉ còn là chút bọt trắng trên môi tôi.
— Chỉ để tỉnh táo lại thôi, - tôi nói và đưa mu bàn tay lau miệng. - Em còn chờ gì nữa?
Cô đảo mắt trước khi làm theo và uống cạn với một tốc độ ấn tượng.
— Này, trên môi em còn dính chút đấy, - tôi nói và đặt một nụ hôn lên đôi môi của cô.
Tôi không biết ai trong hai chúng tôi choáng váng hơn vì bước tiến của tôi. Và tuyệt vời hơn nữa là cô bắt đầu đáp lại nụ hôn của tôi, nhưng tôi đột ngột bứt ra.
— Được rồi, - cô nhìn tôi vẻ rất tinh nghịch. - Anh cảm thấy ổn chứ, Mike?
Tôi nhún vai. Đó là một câu hỏi hay. Nhưng không may, tôi chẳng có cầu trả lời hay cho nó. Giống như những cư dân khác của thành phố này, tôi đang có một mùa hè kì quái.
— Có lẽ chúng ta uống đủ rồi, - tôi nói và đặt hai đồng hai mươi đô-la lên bàn và đi ra cửa.
Emily theo tôi ra ngoài, và chúng tôi im lặng lái xe về nhà. Khi tôi đưa tay mở cửa xe, lần này đến lượt Emily nhoài tới hôn tôi. Đó là một khoảnh khắc nóng bỏng, dào dạt tình ý và đến lúc tôi nghĩ quần áo ai đó sắp bị xé toạc thì cô ngừng lại và đẩy tôi ra cửa.
Lau vết son trên mặt, tôi nhìn về phía tòa nhà nơi ông gác cổng Bert đang đứng trố mắt chứng kiến toàn bộ sự việc. Ồ hay thật, giờ cái ông già quỷ quái đó lại đứng gác cửa cơ đấy!
— Lúc này cảm xúc trong em rất trái ngược nhau, - cô nói. - Em không biết, nhưng có lẽ giờ không phải lúc em nên có cảm xúc này, Mike. Em không biết đó là gì, nhưng em thấy chúng ta không công bằng với chính mình hay với người kia. Có lẽ anh nên ra khỏi xe trước khi em làm việc gì đó khiến chúng ta phải hối tiếc.
Tôi gật đầu. Tôi biết cô muốn nói gì. Ngoài là những đồng sự làm việc rất ăn ý, chúng tôi còn là bạn. Chúng tôi đi xa hơn nữa sẽ đặt những mối quan hệ kia vào thế nguy hiểm. Kiểu kiểu thế. Đúng không nhỉ? Tôi không biết phải trả lời thế nào nên đành đồng ý và mở cửa xe.
Đúng lúc ấy và ngay ở đó, đứng giữa con phố nhìn ánh đèn phanh xe của Emily bật sáng, tôi bỗng hiểu ra. Công bâng[3]. Những nút thần kinh của tôi cuối cùng cũng cháy lên và mối liên hệ mà chúng tôi tìm kiếm bấy lâu nay bỗng hiện ra trong óc tôi như kiểu tôi nhìn ra một chòm sao từ những ngôi sao rời rạc.
— Emily, khoan đã! - Tôi hét gọi khi cô lái xe đi.
Cô không dừng lại. Tôi thật sự đã phải chạy đuổi theo. Nếu không nhờ đèn giao thông chuyển đỏ thì có lẽ cô nàng đã đi mất dạng.
— Anh điên à? - Emily nói khi tôi mở cửa xe.
— Nghe này. Anh hiểu rồi. Em nói đúng. Giữa thành viên các gia đình có mối liên hệ với nhau, - tôi nói khi đèn đường chuyển sang xanh.
— Sao cơ? - Cô nói khi một chiếc taxi bấm còi sau lưng.
— Cái gì? - Cô lại hỏi sau khi đã tấp chiếc xe của FBI vào lề đường.
— Đó là các bà mẹ, - tôi nói và nhoài người sang phía cô, vớ lấy mấy trang thẩm vấn mà chúng tôi đã đọc. Tôi rút ra hai tờ trong đó, rà ngón tay trên từng dòng.
— Nhìn này. Các bà mẹ. Bà Morales và mẹ của bé Angela Cavuto, Alicia, là bạn học. Cả hai đều học trường Tư pháp[4] Hình sự John Jay.
— Trời đất quỷ thần ơi, - Emily nói. - Khoan đã.
Cô lật qua vài trang nữa.
— Đây rồi. Đây nữa! Stephanie Brill, cô gái chết tại quầy bán báo ở ga Trung tâm cũng học trường John Jay. Bà mẹ kế nói rằng cô ấy đã theo học vài lớp ở đó trước khi bỏ ngang. Đó là một trường của thành phố hay gì vậy?
— Phải. Và nghĩ mà xem. Tư pháp Hình sự… đó chính là nơi chúng ta có thể tìm ra một kẻ bị ám ảnh bởi những tay tội phạm! Chính là thế, Emily. Anh sẽ gọi cho đội và Miriam. Việc đầu tiên chúng ta phải làm ngay sáng mai là đưa các bà mẹ tới.
❀ ❀ ❀
[1] Ca sĩ nổi tiếng người Mỹ gốc Italy.
[2] Ngày Thánh Patrick diễn ra vào ngày 17 tháng 3, là ngày lễ thánh của người Ireland.
[3] Nguyên văn: Justice.
[4] Nguyên văn: John Jay College of Criminal Justice.