Khách sạn Alexander, tọa lạc ở nơi đại lộ Madison giao cắt với phố 44, thiếu nhân viên trầm trọng, đắt đỏ quá mức và cực kì tồi tàn. Những bức tường xám xịt bong tróc từng mảng sơn, những cái khăn tắm không còn trắng, ám mùi khói và mùi nước tiểu là tất cả những gì một trăm bảy mươi lăm đô-la mua được cho một đêm.
Berger ngồi vắt chân trên chiếc bàn mà gã đã đẩy đến trước cửa sổ căn phòng tầng trên cùng và chậm rãi lia máy ảnh qua hàng cột bằng đá cẩm thạch của thư viện bên dưới đây tận mười bảy tầng.
Cái ống kính tê-lê siêu hạng của hãng Nikon có giá mười một ngàn đô-la được gắn vào chiếc máy kĩ thuật số tiêu cự ba mươi lăm milimét giúp gã thừa sức nhìn rõ mặt người cách đây một dặm. Với khoảng cách một dãy nhà rưỡi, cộng thêm độ phóng đại sắc nét đến không ngờ của chiếc máy ảnh, Berger có thể nhìn thấy cả những giọt mồ hôi lăn trên gương mặt căng thẳng của các nhân viên sơ cứu.
Trên cái bàn bên cạnh gã là một chiếc laptop, một đồng hồ bấm giờ kĩ thuật số và một tệp giấy đầy những ghi chép được viết theo lối tốc kí mà gã đã ghi lại trong suốt mấy giờ qua. Quy trình sơ tán. Thời gian các đơn vị cảnh sát có mặt. Gã để cửa sổ mở hòng nghe được tiếng còi hụ và tận hưởng quang cảnh hỗn loạn dưới phố.
Gã đang tỉ mỉ chụp các thiết bị bên trong xe của đội Phá dỡ Bom mìn thì có người gõ cửa. Giật mình, Berger nhảy phắt khỏi bàn. Khi đi qua giường, gã cầm một vật lên. Đó là khẩu súng trường Steyer AUG của Áo trông rất hiện đại, băng đạn ba mươi lăm viên 5.56 NATO đã lên nòng và sẵn sàng nhả đạn.
— Ai đó? - Berger nói và kê khẩu súng ngắm lên vai.
— Phục vụ phòng ạ. Tôi đem cà phê lên theo yêu cầu của quý khách, - người đứng sau cửa lên tiếng.
Không đời nào có kẻ chộp được gã nhanh đến độ này. Liệu có khả năng một kẻ nào đó đứng sau một cửa sổ khác đã nhìn thấy gã không? Thế chó nào vậy? Gã chĩa cái nòng súng dài thượt vào cánh cửa.
— Tôi không gọi gì hết, - Berger nói.
— Không ư? - Người kia nói.
Rồi im lặng. Im lặng rất lâu.
Trong tâm trí, Berger tưởng tượng ra cảnh một tên cớm trong đội đặc nhiệm SWAT[1] đeo mặt nạ trùm đầu đang gài thiết bị phá cửa. Berger nhìn xuống nòng súng, bắp thịt gồng lên trên cánh tay gân guốc, ngón tay đặt trên cò súng, tim như ngừng đập trong lúc chờ đợi.
— Ôi cứ... à không, tôi định nói là đứt, - cuối cùng anh chàng nhân viên khách sạn cũng lên tiếng. - Tôi nhầm ạ. Tầng mười một, không phải mười bảy. Vô cùng xin lỗi quý khách. Tôi còn chẳng đọc nổi chữ của mình nữa. Xin lỗi đã quấy rầy quý khách.
“Mày còn chưa biết mày quấy rầy tao tới mức nào đâu,” Berger nghĩ, xoa xoa sống mũi cho bớt căng thẳng. Gã chờ cho đến khi nghe thấy tiếng thang máy ngoài hành lang đóng lại và đi xuống mới hạ khẩu súng khỏi vai.
Lúc Berger quay lại với ống kính tê-lê thì thấy một người đàn ông đang đứng nói chuyện với đội trưởng đội Phá dỡ Bom mìn dưới hiên thư viện. Sau khi xoay sang chế độ chụp cận cảnh, gã mỉm cười khi nhìn kĩ khuôn mặt đang dần hiện to trên màn hình. Chính hắn. Rốt cuộc người gã đợi cũng tới. Thám tử Michael Bennett. “Kẻ phá án cừ khôi nhất New York” cuối cùng đã đến.
Cái cảm giác thỏa mãn râm ran khắp người Berger gần giống như một nỗi hân hoan thầm kín khi gã đoán trúng phóc nước đi tiếp theo của đối phương trong một ván cờ vua.
Berger ngoác miệng cười khi nheo mắt nhìn qua ống kính và quan sát Bennett. Berger biết tất cả về Bennett, về công việc ở NYPD cũng như về cái gia đình sắp sửa góp mặt trong chương trình Oprah của hắn. Berger liếc nhanh qua khẩu súng trên giường. Từ khoảng cách này, với khẩu súng thượng hạng kia, gã có thể dễ dàng xả một loạt đạn thẳng căng vào tên cớm. Bắn hắn nổ banh xác, để máu thịt hắn văng tung tóe lên khắp hàng cột và những bậc cầu thang bằng đá cẩm thạch kia.
“Liệu điều đó có gây náo động không nhỉ?” Berger nghĩ và rời mắt khỏi khẩu súng. Tất cả phải theo như thời gian đã định. Theo sát kế hoạch. Đúng với nhiệm vụ.
— Cố lên nhé, các bạn của tôi, - Berger nói và cho phép mình hé cười trong khi bấm một cú cận cảnh nữa chụp mấy tên cớm không quen biết khác. - Bọn này còn nhiều thứ cho các người chơi lắm. Vinh danh Lawrence.
❀ ❀ ❀
[1] Đội Chiến thuật và Vũ khí Đặc biệt.