Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49
49 ◄○►

❊ ❊ ❊

Mặc dầu mới có chín giờ sáng nhưng tôi đã cảm thấy mệt phờ người khi đỗ xe lại trước tòa nhà Madison Square Garden trên đại lộ 7 để đón đặc vụ Parker ở ga Penn. Còi rú inh ỏi khi tôi đang rành rành vi phạm luật vì dừng xe tại khu vực cấm đỗ, cố nuốt trôi cái bánh vòng bằng một cốc cà phê cỡ bự.

Trong lúc thế giới ồn ào và ác độc gấp gáp trôi qua bên ngoài ô cửa sổ xe, tôi chậm rãi ôn lại những gì đã xảy ra với gia đình Flaherty đêm qua. Nói đến pháo hoa? Chẳng phải là ở đó tôi đã vi phạm một vài điều luật ư? Sử dụng vũ khí công vụ làm việc cá nhân đã đủ làm tôi bị sa thải rồi. Hành hung là trọng tội. Nhưng tôi cho rằng chuyện kì quặc nhất là dường như điều đó có tác dụng. Cuối cùng tôi đã nói chuyện được với Flaherty bằng một thứ ngôn ngữ duy nhất hắn hiểu. Tại sao tôi không đe giết hắn ngay từ đầu kia chứ? Tôi lắc đầu. Tôi đúng là một gã dân miền Tây điên rồ. Phải chăng đó lại hóa hay? Tôi cũng không chắc nữa. Có lẽ không.

Phải chăng sự mệt mỏi trong vụ án chính xác đã chẳng đem lại điều gì hay ho cho trạng thái tinh thần của tôi? Tôi cần một kì nghỉ. Nhưng khoan đã. Tôi đang đi nghỉ rồi mà.

Tôi lật qua tờ Post. Trên trang ba, một thượng nghị sĩ Manhattan đưa lời cảnh cáo rằng NYPD chỉ còn năm ngày nữa phải bắt cho được thủ phạm, trước khi ông ta buộc phải để lực lượng cảnh sát liên bang vào cuộc.

“Được thế thì còn gì bằng,” tôi nghĩ và liếm ngón tay cái để lật sang trang mới. Tôi sẽ còn vui hơn nếu một cảnh sát giao thông tới từ quận Schenectady hẻo lánh phá được vụ này. Ngoài thị trưởng, báo chí và giám đốc sở, chính bản thân tôi cũng đã bắt đầu muốn mình được giải thoát khỏi vụ này rồi.

Tôi biết rồi cuối cùng chúng tôi cũng sẽ tóm được con quái vật này, cho đến nay tôi đã tóm được tất cả bọn chúng. Tôi biết mình nên tin vào con số tội phạm tôi bắt được, vậy nhưng tôi vẫn vô cùng lo lắng.

Đặc biệt là về Angela Cavuto.

Không hề có một lời nào từ tên bắt cóc, không có lấy một đòi hỏi. Không có tin tức thì dứt khoát không thể là một điều tốt lành rồi. Có một điểm sáng, đó là chúng tôi đã có bức họa chân dung tên bắt cóc do họa sĩ của sở vẽ qua miêu tả của ông Cavuto. Sáng nay người ta đã gửi nó đến bộ phận Thông tin đại chúng để đưa lên bản tin, vì thế có thể chúng tôi sẽ có được một bước tiến mới. Nhưng còn việc bước tiến này có tác dụng gì thì tôi không chắc lắm. Tuy nhiên dù sao thế cũng là một khởi đầu.

Sau vài phút, tôi kiểm tra giờ trên điện thoại và rời xe, kệ thây nó đậu ngay giữa làn đường dành cho xe buýt trên đại lộ 7. Trong khi bước lên thang cuốn dẫn từ vỉa hè xuống ga Penn, tôi vẩn vơ nghĩ nếu bị phạt biết đâu tôi lại được tha bổng để về với kì nghỉ của bố con chúng tôi.

Tôi thật sự nghĩ chẳng gì có thể lôi tôi khỏi tâm trạng u ám đó cho đến khi nhìn thấy Emily Parker đứng dưới sân ga đông nghịt, mỉm cười và vẫy tôi. Trông cô còn xinh đẹp hơn tôi nhớ, người cao dong dỏng, làn da trắng sứ, mắt sáng và xanh hơn bao giờ hết. Tôi nghĩ mình thực sự đã mỉm cười đáp lại khi thấy cô.

Chúng tôi ôm nhau, thậm chí cô còn hôn lên má tôi. Không đúng mấy với điều lệ của FBI. Nhưng cảm giác nó mang lại thật dễ chịu.

— Cuối cùng cũng có người hỗ trợ, - tôi nói và cầm túi xách hộ cô. - Thật lòng nhé, Emily, em là thị lực của đôi mắt đã sưng mọng này.

— Mike, em cũng rất mừng được gặp anh, - cô nói và lại nắm chặt tay tôi. - Thật sự đấy. Em mừng là đã đến đây. Trông anh tuyệt lắm.

— Ồ, chắc chắn trước mặt em đây là một quý ông GQ[1] hàng thật giá thật rồi, - tôi nói và đảo mắt. - Hai cái bọng dưới mắt anh còn to hơn cả bọng mắt em thức trắng đêm đây này.

— Nhưng trông rất ư là điển trai, - Emily nói và vui tươi nhéo má tôi.

Tôi toét miệng cười như ngố. Được một phụ nữ xinh đẹp khen chưa bao giờ là dở cả. Cuộc trùng phùng của chúng tôi đã khởi đầu tốt đẹp. Cho đến giờ thì vẫn tuyệt.

— Anh muốn làm gì trước?

— Lên kế hoạch, - tôi nói và dẫn cô đi về phía thang cuốn. - Nhưng sẽ phải dùng đến óc của em, bởi vì óc anh đã kiệt quệ từ cách đây ba ngày rồi.

❀ ❀ ❀

[1] Tên một tạp chí thời trang dành cho đàn ông.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.