Trở lại thành phố chiều hôm đó, tôi ngồi rịt tại chiếc ghế trong văn phòng đội và không làm gì khác ngoài xem lại toàn bộ thư từ của người hâm mộ gửi Berkowitz.
Không thể tin nổi. Có những người tò mò, những người muốn xin chữ kí hắn, những người sùng đạo có trái tim bác ái và suy nghĩ luôn thiên về tình cảm muốn cứu vớt linh hồn kẻ giết người hàng loạt kia. Có bà già mê mèo ở Anh đã gửi cho hắn bức ảnh chụp một gia đình mèo cùng một tấm séc ba trăm đô-la để hắn tự mua “một ít thuốc lá rẻ tiền”, dù cho đó là thứ thuốc gì đi nữa. Lần sau nếu có dịp tôi sẽ phải quảng cáo nó trên chương trình Geico lizard mới được.
Tôi vừa xem xong mọi thư từ từ năm 2000 đến nay và đang rời khỏi bàn để kiếm vài viên aspirin thì nhận được điện thoại của sếp gọi từ một cuộc họp của đội Phá dỡ Bom mìn ở Bronx.
— Một chuyện điên rồ vừa xảy ra ở Brooklyn, - Miriam nói. - Giữa ban ngày ban mặt, một bé gái bị dụ khỏi tay bố mình, chúng tôi đã giao vụ này cho đội Trọng án Brooklyn xử lí, nhưng tôi cần anh xem xem có chuyện quái quỷ gì đang diễn ra. Theo chút xíu thông tin tôi nghe được thì vụ này vô cùng kì quặc, nên rất có khả năng nó liên quan tới anh chàng của chúng ta. Nhưng không thể là thằng cha đó được, đúng không? Làm sao một đứa bé bị lại bắt cóc liên quan tới Kẻ Đánh bom Tâm thần hay Con trai Sam được kia chứ?
• • •
Nơi tôi đến nằm ở một khu sang trọng thuộc Brooklyn, không xa bảo tàng Nghệ thuật và công viên Prospect bao lăm. Xe cảnh sát đã chặn cả hai đầu phố có những ngôi nhà đá nâu dọc hai bên lại khi tôi đỗ xe song song một ô tô khác và đi về phía một ngôi nhà vừa được tân trang. Một nữ trung úy mang bộ mặt buồn như đưa đám thuộc phân khu 18 đón tôi tại tiền sảnh sáng sủa.
— Sếp, mọi việc ở đây thế nào? - Tôi hỏi.
— Chúng tôi đã kích hoạt Báo động AMBER[1] và gửi ảnh của Angela đến mọi kênh truyền thông, nhưng đến nay chưa có thông tin phản hồi, - cô ta nói và giảm tiếng nhiễu trong máy bộ đàm. - Cô bé mất tích lên bốn tuổi. Bốn tuổi thôi đấy. Lúc đơn vị đầu tiên tới nơi thì người bố đã đờ đẫn. Chúng tôi đã đưa ông ta vào phòng ngủ ở phía sau cùng với mẹ cô bé, một bác sĩ và một cha xứ. Mười phút trước một thám tử của Brooklyn đã vào đó.
Mười phút nữa trôi qua và Hank Schaller, một thám tử kì cựu của Bắc Brooklyn, từng đôi lần giảng ở học viện Cảnh sát, bước ra từ phía sau nhà.
— Hank, sao rồi? - Tôi hỏi. Đôi mắt xám của người đàn ông trung niên ăn mặc gọn ghẽ trông có vẻ thất thần khi đi vượt qua tôi cứ như tôi không hề ở đó. Không hay rồi.
Tôi theo anh ta rời ngôi nhà và bước xuống bậc thềm. Anh ta bắt đầu sải từng bước dài bước trên đại lộ 6 khiến tôi phải chạy mới theo kịp. Có vẻ anh ta đang vô cùng đau đớn, vô cùng tức giận.
Rẽ sang góc phố, anh ta đi thẳng vào nơi đầu tiên có thể - một tiệm ăn tồi tàn. Anh ta vòng qua cô lễ tân tóc vàng gầy như cây sậy, đến thẳng quầy bar vắng tanh. Lúc tôi đến nơi thì anh ta đang dộng chai bia rỗng lên mặt bàn bar bằng đá thạch anh đen.
— Cho một cốc vodka. Này, một vodka đem đến đây! Ngay! - Hank gào lên.
— Anh bị điên à? - Một người đàn ông có bộ râu quai nón xoăn tít từ trong bếp bước ra.
Hank đang cố lao người qua quầy bar để húc gã kia thì tôi đến kịp. Tôi giơ phù hiệu và đặt một đồng hai mươi đô-la xuống.
— Cứ cho anh ta một li, được chứ?
— Đồ súc sinh đó, - Schaller thì thào, gò người ngồi trên chiếc ghế. Anh ta nhìn chằm chằm cái chai không trên tay như đang thắc mắc tại sao nó ở đó. - Chúng ta cần bắt cái đồ súc sinh đó.
— Chuyện gì đã xảy ra, Hank?
— Tôi khó mà kể nổi, - anh ta nói và cắn môi. - Khổ thân ông bố, hình như ông ta đã thất nghiệp cả năm qua, đúng không nhỉ? Gã bắt cóc đã nhử ông ta bằng lời hứa hẹn một công việc. Rồi hôm nay, hắn bất ngờ đến và mời anh ta cùng con gái đến dự bữa tiệc sinh nhật của con gái hắn. Cavuto nghĩ chỗ làm mới, sếp mới, rõ ràng cần phải đi, đúng không?
Cuối cùng tay đầu bếp mặt mũi cau có cũng chịu rót ba đốt Grey Goose và Schaller nốc cạn ngay tức khắc.
— Người bố cần vài phút để sửa soạn, - Schaller nói, giơ một ngón tay lên. - Thế là hắn bảo sẽ dẫn con bé đi trước vì hắn bị muộn rồi, chỉ mười phút là Cavuto có thể đuổi kịp và gọi hỏi xem bọn họ đang ở đâu. Người bố đã để cô con gái đi, Mike ạ. Giao con gái mình vào tay hắn. Họ dắt tay nhau đi trước mặt người bố tội nghiệp. Thế rồi khi ông ta tắm táp xong và gọi đến số đó, ông ta không thấy ai nghe máy. Ông ta chạy đến vườn thú nhưng chẳng có bữa tiệc nào sất. - Một giọt nước mắt lăn xuống sống mũi viên thám tử. - Tưởng tượng xem, Mike. Không có ai ở đó hết!
— Người anh em, bình tĩnh lại nào, - tôi khuyên nhủ.
— Con bé mới bốn tuổi thôi đấy, Mike. Con bé còn ngây thơ non nớt lắm. Làm sao ông bố có thể tha thứ cho mình đây, Mike? Làm thế chó nào đây?
— Hank, anh cần phải bình tĩnh lại, - tôi nói.
— Bình tĩnh? - Viên cảnh sát nói, đưa ngón tay giữa lên gạt giọt nước mắt lăn xuống gò má. - Tôi biết câu chuyện này sẽ kết thúc thế nào, và anh cũng thế. Tôi chỉ bình tĩnh được khi con quái vật này làm mồi cho giun. Tôi mà bắt được hắn thì hắn sẽ không kịp thấy khoang xe cảnh sát, chứ đừng nói đến một phòng xử án.
Tôi nhìn Hank bực bội lao khỏi tiệm ăn.
Tôi ngồi lại ở quầy bar vắng tanh vài giây nữa, cố tiêu hóa mọi điều vừa nghe. Hank có lí. Tên tội phạm của chúng tôi giống như một con quái vật đến từ thời hồng hoang nguyên thủy, một con quỷ dữ chỉ muốn ăn tươi nuốt sống con người. Hank bị kích động tới mức đó cũng đúng thôi. Bạn sẽ làm gì khi thấy một con bọ gớm ghiếc bò lổm ngổm trên tay mình? Bạn sẽ phủi đi và giẫm cho đến khi nó chẳng còn lấy một mảnh vụn mới thôi. Bạn sẽ cố hết sức để xóa sạch sự tồn tại của nó.
— Uống có thế thôi sao thưa ngài sĩ quan? - Tay đầu bếp châm biếm.
— Không, - tôi nói và ngồi xuống ghế rồi gọi điện cho sếp. - Giờ tôi cũng cần một li vodka.
❀ ❀ ❀
[1] Một hệ thống báo động thông báo khi có một vụ bắt cóc trẻ em xảy ra tại Mỹ.