Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
26 ◄○►

❊ ❊ ❊

Hai mươi phút sau khi đang lái xe rời khỏi Queens, tôi cứ vẩn vơ suy nghĩ về bộ phim tài liệu từng xem trên truyền hình cáp về trận bóng bầu dục giữa hai đội NYPD Tinh nhuệ với FPNY Dũng mãnh.

Đến lúc nghỉ giải lao sau khi kết thúc hiệp một với tỉ số hòa, quang cảnh phòng thay đồ của lính cứu hỏa đúng như những gì người ta mong đợi: sôi nổi với các cầu thủ vẫn tràn trề năng lượng còn các huấn luyện viên động viên từng người một. Nói cách khác, bên đội đó sôi nổi hệt như trong phòng dành cho người khách tham quan tại nhà tù Rikers vậy. Ở phía bên đội NYPD, thay cho những cuộc nói chuyện động viên khích lệ là những cảnh sát mặt đỏ lựng, điên tiết hò hét tục tĩu vào mặt nhau, thụi mấy cái tủ áo hệt như các bệnh nhân tâm thần bạo lực hay làm.

“Nhưng chúng tôi cũng là một đám người vui tính lắm nhé. Chỉ có điều không phải loại vui tính theo kiểu suốt ngày ngoác miệng cười thôi,” tôi nghĩ khi lái xe tới nơi xảy ra vụ giết người mới nhất, hiện trường một vụ án mạng tại một con đường nhỏ ở Flushing.

Tôi hơi bối rối vì không hiểu tại sao tôi, trong số bao nhiêu người, lại cần phải đến cái chỗ bị Thượng đế bỏ rơi này vào lúc nửa đêm trong khi đang bận tối mắt tối mũi với vụ đánh bom. Nhưng tôi tin mình sẽ biết ngay đây thôi.

Bên cạnh một trạm biến thế trên đầu một con đường dốc, năm, sáu thám tử cùng các cảnh sát đang chụp ảnh và lùng sục khắp bãi cỏ rậm rì và trao đổi qua bộ đàm cảnh sát. Phía xa đằng sau, xe cộ vẫn nườm nượp qua lại trên cầu Whitestone và Throggs Neck sáng trưng. Ánh đèn hụ xanh đỏ của xe cảnh sát lúc có lúc không qua rặng cây tạo nên một vẻ yên ắng, gần như thanh bình trong toàn bộ quang cảnh.

Thật buồn là thanh bình không nằm trong từ điển công việc của tôi. Đặc biệt là đêm nay.

Một thám tử gốc Philippines thấp lùn ăn mặc chỉn chu không chê vào đâu được thuộc phân khu 109 đang tháo đôi găng tay cao su và giới thiệu với tôi anh ta là Andy Hunt trong khi tôi kí biên bản hiện trường. Hunt dẫn tôi đến một chiếc Volvo Crossover mới, nội thất da sang trọng, chính là nơi xảy ra vụ án mạng.

Từng rất sang trọng, tôi thầm chữa lại trong khi bước về phía cánh cửa phía lái xe đã mở sẵn và nhìn các xác chết.

Một người đàn ông trung niên và một phụ nữ trẻ dựa vai vào nhau ở giữa xe, cả hai đều bị bắn hai phát đạn vào đầu bằng một khẩu súng nòng lớn. Những mảnh vụn kính màu xanh lá phủ lên hai xác chết. Tôi phẩy tay đuổi một con ruồi, mắt dán vào những vệt máu khô trên bảng đồng hồ.

— Nạn nhân nam tên là Eugene Keating. Ông ta là giáo sư của trường đại học Hofstra, dạy môn Chính sách năng lượng quốc tế, tôi cũng chẳng hiểu môn đó dạy cái quái gì - thám tử Hunt nói, vắt chiếc cà vạt Tiffany bằng lụa màu xanh lơ sậm lên vai để tránh bị máu dính vào trong lúc cúi xuống người nạn nhân.

— Cô gái tóc đỏ là Karen Lang, một học viên cao học của ông ta. Có thể họ đang kiểm tra chỉ số carbon ở trạm biến thế này, nhưng tôi không tin lắm, căn cứ vào chiếc quần của cô ta đang nằm dưới sàn xe. Điều đáng kinh tởm là Keating đã có vợ và hai con. Vợ của ông ta cũng là giáo sư, hiện đang mang thai và chỉ hai ngày nữa sẽ sinh con. Chắc giờ bà ta đành phải gọi taxi để đến bệnh viện nhỉ?

— Tôi không hiểu, - tôi nói và cố cưỡng lại thôi thúc muốn kéo chiếc áo phông của nạn nhân nữ đáng thương đang bị dồn thành một đống xuống, - tại sao có người nghĩ rằng chuyện này có liên quan đến vụ đánh bom hôm nay chứ?

Hunt tặng cho tôi một ánh mắt đau khổ. Sau đó, anh ta chiếu đèn pin đến cái thứ trăng trắng trên xác người đàn ông. Đó là một chiếc phong bì, trên có dòng chữ đánh máy.

Tôi ngồi xuống để nhìn rõ hơn. Lẽ ra không nên để công việc ảnh hưởng tới mình, nhưng tôi phải thừa nhận khi đọc thấy tên mình trên chiếc phong bì, tôi đã hoảng sợ. Tôi cứng đơ từ đầu đến chân, cứ như bị ai đó gí một khẩu súng vô hình vào đầu.

Vài phút sau, tôi rũ cái cảm giác bất an đi và mở phong bì ra. Với những ý nghĩ về Ted Kaczynski[1] - kẻ đánh bom sân bay và trường đại học - nhảy múa trong đầu, tôi dùng chiếc kẹp trong bộ dụng cụ của Hunt để gắp chiếc phong bì. Tôi mượn con dao gấp của một cảnh sát và rạch mở chiếc phong bì trên mui chiếc xe gần nhất.

Nếu như tôi từng nghĩ rằng mở một bức thư thật khiến tôi dựng tóc gáy thì việc đó không thể nào sánh nổi với những gì viết trên trang giấy trắng trong phong bì đó mang lại:

Thám tử Michael Bennett thân mến,

Tôi bị tổn thương sâu sắc khi ông gọi tôi là kẻ căm ghét phụ nữ. Tôi không hề. Nhưng tôi là một con quái vật đấy.

Tôi là Con trai Sam.

❀ ❀ ❀

[1] Ted Kaczynski là tên khủng bố khét tiếng trong giai đoạn 1978-1995 đã gây ra vô số vụ đánh bom trên toàn nước Mỹ, giết chết 3 người và làm 23 người bị thương. Hắn bị bắt vào ngày 3/4/1996.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.