Nước vẫn còn nhỏ tong tỏng từ mái tóc ướt rượt trong lúc Carl Berger trốn trong giếng thang máy phía trước tòa nhà.
Gã đã bám vào một thanh xà đứng trong suốt bốn mươi phút qua nhờ một cách thức leo núi kiểu ngửa lưng ra sau. Bằng các ngón tay và hai bàn chân trần bám chặt lấy kim loại lạnh buốt, gã nghiêng người áp mông và phần dưới thắt lưng vào tường gạch của giếng thang máy.
Chỉ kịp chộp lấy túi đồ nghề ngay sau khi cảnh sát cho nổ bay cửa dưới nhà, gã đang trong tình trạng trần như nhộng. Trong túi là toàn bộ những gì gã cần - một khẩu súng ngắn, mấy cái thẻ ATM, năm trăm viên Percocet và một bộ quần áo. Cái túi, cùng với toàn bộ người hắn đung đưa tại nơi cách cái hố thang máy nóng rực, đen như hũ nút những mười tám tầng.
Cứ một lúc, gã lại phải nhúc nhắc tay chân để tránh bị chuột rút, nhưng gã chưa thấy lo. Gã chỉ thấy đau nhức, nhưng vẫn chịu đựng được.
Cái gã cần bây giờ là một chỗ trú chân. Một chốn để chui vào, ở đó cho đến khi mọi chuyện dịu đi và rồi gã tiếp tục di chuyển, chí ít là đến khi trời tối. Gã cũng biết chỗ ấy. Chỉ vài phút nữa là gã sẽ đến được đó. Dù gặp sự cố, nhưng gã vẫn hoàn toàn bình tĩnh. Suốt cả năm qua, trong đầu gã đã dự liệu đủ mọi chuyện, đủ mọi tình huống bất ngờ rồi.
Một tia lửa điện xanh bạc lóe lên trên cao khi động cơ thang máy kêu lọc xọc và mấy sợi cáp trước mặt gã bắt đầu rung bần bật. Một phút sau, nóc thang máy bắt đầu đến gần gã. Nó dừng lại ngay bên dưới, chỉ cách gã có mười foot. Tiếng máy bộ đàm của cảnh sát kêu rè rè trong lúc đám cớm bên trong đổ ra.
Giờ là cơ hội của gã. Gã bám rầm leo xuống nóc thang máy êm như ru. Ngón chân gã quặp chặt vào sợi cáp nhờn mỡ bôi trơn. Thế rồi cái thang máy giờ đã trống không bắt đầu đi xuống sảnh.
“Đây mới là phần đòi hỏi sự khéo léo đây,” gã nghĩ khi nhìn các tầng nhà trôi qua.
Lúc thang máy xuống đến tầng ba, gã đứng lên và ước lượng khoảng cách từ nóc thang máy tới ngưỡng cửa thang máy tầng hai. Gã chờ cho cửa thang máy mở ra sảnh rồi mới kéo cần nhả trên nóc cửa tầng hai và bước ra sàn tầng. Để mặc cánh cửa đóng lại, gã treo quai túi vào chốt cửa.
Gã đứng tại sàn tầng hai được trang hoàng bằng rất nhiều những món đồ nội thất, nhìn chăm chú vào hai cánh cửa căn hộ A và B. Gã biết giờ là lúc ngán ngẩm nhất. Gã sẽ phải chờ đến khi thang máy đi lên để mở cửa và chui vào bên dưới xe thang. Đó là cách duy nhất để vào được tầng hầm mà không ai biết. Đó là nơi trú ẩn của gã. Giờ đây, mạng sống của gã phụ thuộc vào việc phải lọt được vào tầng hầm hay không.
Gã liếc nhìn cửa các căn hộ, tay đặt trên cò khẩu súng bán tự động Smith & Wesson 9 mm nằm trong túi. Nếu kẻ nào dám thò mặt ra, gã sẽ bắn thủng sọ kẻ đó. Nếu cảnh sát lên tầng hai thì hắn cũng sẽ buộc phải nổ súng ngay ở đây, ngay lúc này. Gã sẽ phải bắn trực diện tại cự li sát gần này, chộp lấy một khẩu súng trường tự động, chạy xuống sảnh chính và xả súng. Thà gã giết người còn hơn để người khác giết.
Gã mỉm cười. Kế hoạch không tồi, dứt khoát không phải là lối thoát tồi. Gã là một chiến binh, và như mọi chiến binh khác, gã muốn chết trong vinh quang.
Sống hoặc chết. Đã đến lúc đối mặt với số mệnh. Mà số mệnh thì không do gã quản.