Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39
39 ◄○►

❊ ❊ ❊

Giữa những tiếng bát đĩa lanh canh, cô gái tóc nâu xinh đẹp có nước da trắng xanh lách người đi giữa những dãy bàn trống phủ khăn và bước lên cái sân khấu nhỏ ở góc phòng rồi ngồi bên cây đại dương cầm Stanley. Lát sau, một khúc nhạc chậm theo trường phái ấn tượng bắt đầu vang khắp căn phòng. Một bản nhạc của Debussy hoặc cũng có thể là của Ravel[1].

Ngồi ở cuối gian phòng ốp gỗ, Berger gật đầu tán thưởng. Sau đó, gã cẩn thận giắt chiếc khăn ăn lụa hoa vào áo, nhắm mắt và hít hà.

Dải băng vô hình của những mùi thức ăn thơm nức mũi từ cánh cửa bếp phía sau lưng xộc vào hai lỗ mũi đang run rẩy của gã. Gã ngửi thấy mùi bơ cháy xèo xèo, mùi khói nướng thịt, món xúp dậy mùi tỏi tây và nấm cùng hương thơm của rượu nho. Với khứu giác rất nhạy, gã thực sự có thể phân biệt từng mùi riêng biệt khi chúng cọ vào biểu mô khứu giác lớn cỡ con tem trong khoang mũi của gã.

— Thưa ngài, ngay bây giờ chứ ạ? - Viên quản lí mắt lồi mặc bộ áo vét tuxedo nói nhỏ sau lưng gã.

Họ đã thỏa thuận là chỉ một mình viên quản lí mới được phục vụ hoặc nói chuyện với gã. Berger không bao giờ lên tiếng mà chỉ trả lời bằng một loạt những nét mặt và cử động đầu theo quy ước đã định. Thậm chí gã còn yêu cầu phải kéo rèm xuống để giữ cho bàn ăn của gã càng tối càng tốt.

Berger chờ thêm một lát nữa, hít hà cái mùi hương thơm phức như kẻ nghiện đam mê làn khói trắng. Sau đó, gã gật đầu.

Tiếng búng tay của viên quản lí giống như một viên đạn phát hiệu lệnh và ngay lập tức, một đoàn các phục vụ mặc áo trắng xuất hiện, bưng những cái đĩa trên tay. Trông chúng giống những cái đĩa hát hơn. Trên đó ê hề nào là bánh mì tròn, trứng cá hồi, bánh quiche, nguyên một con vịt quay, một chiếc bánh kem brulée, sò, một chiếc bát hình thuyền đựng nước cốt thịt màu nghệ tây cùng nhiều món khác nữa. Khó mà nói được người ta đang phục vụ bữa nào.

Thực tế đó là mọi bữa, một sự lắp ghép giữa bữa sáng, bữa trưa và bữa tối.

Ngay lập tức Berger chúi đầu vào đánh chén. Thứ đầu tiên gã vớ lấy là cái bánh mì còn nóng hổi. Gã xé khúc bánh to thành những mẩu nhỏ trắng mịn, nhúng vào bình đựng bơ mềm rồi tọng tất cả vào cái miệng đang há sẵn chờ đợi. Thêm nhiều mẩu vụn bánh mì bắn ra khi gã nhồm nhoàm nhai. Gã hăm hở rót một cốc Cabernet tràn cả miệng. Từng dòng chất lỏng màu đỏ cứ thế nhểu xuống cằm gã trong khi gã với tay lấy đĩa sò.

Gã thừa biết mình đang phá vỡ mọi quy tắc ăn uống. Không còn nghi ngờ gì khi nói điểm yếu của gã là đồ ăn. Khi vào bữa, gã thật sự trở nên ngây ngất, gần như nghiện ngập mọi thứ hương vị, và sau đó thậm chí là từng mẩu thức ăn. Gã là kẻ phàm ăn không biết xấu hổ, gã chẳng thèm sử dụng dao dĩa, cứ thế mà bốc bả như người rừng để gia tăng lạc thú cho chính gã. Đánh chén khiến gã chẳng còn biết xấu hổ, làm gã trông ghê rợn, nhưng nó cho gã cảm giác thật tuyệt vời.

Giống như những sát nhân nổi tiếng mà Berger vô cùng ngưỡng mộ, gã có niềm khao khát mãnh liệt đối với những thứ nhất định mà những người khác hoặc chẳng tài nào hiểu nổi hoặc sợ không dám nghĩ đến.

Viên quản lí hắng giọng.

— Ngài dùng thêm rượu vang không ạ? - Ông ta nói nhỏ vào tai gã.

Berger gật đầu trong khi vẫn dùng tay xé con vịt, say sưa chọc móng tay vào dứt lớp da giòn tan béo ngậy.

Thêm nữa,” Berger nghĩ và tọng đầy mồm cho đến khi hai má căng phồng. “Đó là từ ưa thích của ta.”

❀ ❀ ❀

[1] Hai nhà soạn nhạc nổi tiếng người Pháp theo trường phái âm nhạc ấn tượng, nổi tiếng vào những năm cuối thế kỉ XIX đầu thế kỉ XX.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.