Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38
38 ◄○►

❊ ❊ ❊

Tôi gặp Berkowitz trong một căn phòng sáng sủa và thoáng đãng dành cho khách thăm tù tại một xà lim bên kia sân bê tông phía sau văn phòng của Gaffney.

Điều đầu tiên khiến tôi kinh ngạc là vẻ bề ngoài của hắn thật không có gì nguy hiểm cả. Lùn, bụng phệ, tầm tuổi trung niên, tóc bạc, hắn khiến tôi liên tưởng đến ca sĩ Paul Simon. Hắn cạo râu nhẵn nhụi và tóc mới cắt. Ngay cả bộ quần áo tù màu xanh lá cũng có vẻ gọn gàng quá mức, cứ như vừa được giặt khô là hơi vậy. Hắn không mấy giống gã thanh niên nhếch nhác có đôi mắt man dại xuất hiện trên trang nhất của mọi tờ báo khi bị bắt hồi năm 1977.

Hắn thực sự mỉm cười và nhìn thẳng vào tôi trong lúc ngồi xuống bên kia chiếc bàn phủ vải sơn đã sờn.

— Chào David. Tôi là thám tử Bennett thuộc NYPD, - tôi nói, mỉm cười đáp lại. - Cảm ơn anh đã đồng ý nói chuyện với tôi sáng nay.

— Rất vui được gặp ngài, - hắn nói, lấy từ trong túi ra một cuốn Kinh Thánh nhỏ. Hắn đặt nó lên bàn, ngay trước mặt. - Tôi giúp gì được cho ngài?

— Ô, tôi tự hỏi anh có thể giúp tôi tìm hiểu kĩ hơn về một vụ tôi đang điều tra không, - tôi nói.

Berkowitz nghiêng đầu và nheo mắt nhìn.

— Chắc đó phải là một vụ quan trọng nên ngài mới phải lặn lội từ thành phố đến tận đây.

— Đúng vậy, David. Dường như có một kẻ đang gây ra những vụ án tương tự những gì anh làm hồi những năm bảy mươi.

Tôi miễn cưỡng dùng từ “làm” thay vì “ra tay tàn bạo và đốn mạt” bởi tôi cần hắn hợp tác.

— Một cô gái ở Co-op City bị đâm và hai người bị bắn chết trên đoạn đường tình nhân ở Queens bằng một khẩu nòng 44, - tôi nói tiếp. - Chúng tôi còn nhận được bức thư của một kẻ tự xưng là anh nữa kia.

Berkowitz trố mắt nhìn tôi. Hắn có vẻ choáng thật.

— Điều đó thật khủng khiếp, - hắn nói.

— Anh có biết ai có thể muốn làm những việc đó không?

— Không, - hắn đáp ngay tắp lự.

— Thôi nào, David. Tôi biết trong quá khứ anh đã nhắc đến một số người có thể tham dự trong vụ của anh. Các thành viên trong giáo phái tôn thờ quỷ sa tăng, đúng không? Gần đây anh có liên hệ với bất cứ ai trong số đó không?

— Ồ, nói thật với ngài, tôi không biết mình giúp được gì không nữa, - hắn nói và nhìn cuốn Kinh Thánh. - Ngài biết đấy, những gì tôi nhớ được về thời gian bi thảm đó chỉ còn rất lờ mờ.

“Tiện cho mày quá,” tôi nghĩ. Hắn bắt đầu dùng ngón cái lật từng trang Kinh Thánh trong khi tiếp tục nói.

— Hồi đó tôi thật u mê và suy nghĩ lệch lạc. Kể từ khi hiến mình cho Chúa, những kí ức đó ngày càng mờ dần theo năm tháng, tạ ơn Người. Đó là sức mạnh khó tin của đức Jesus đấy ngài thám tử ạ. Sự tha thứ của Người có thể gột sạch tâm hồn của ngay cả một kẻ như tôi.

Tôi liếc qua bàn. Berkowitz đang nhắm mắt, chắp tay im lặng cầu nguyện. Dường như hắn rất tin rằng giờ đây Jesus là đấng cứu rỗi linh hồn hắn.

Tôi không tin lắm. Tôi biết rằng một trong những điều mà các tay giết người hàng loạt thường thèm khát là sự thao túng. Chúng thích được hơn người và thích nói dối chỉ vì niềm vui sướng khi được chơi trò trí trá.

— Anh nói hồi đó anh suy nghĩ lệch lạc sao? - Tôi tiếp lời để giữ cho cuộc hội thoại được liên tục. - Anh có nghĩ tôi cần truy tìm một kẻ có đầu óc không ổn định không? Có lẽ nên nói chuyện với một vài chuyên gia tâm thần học chăng?

Berkowitz gật đầu và mở mắt.

— Hẳn rồi, hẳn rồi, - hắn nói. - Mặc dù cũng như tôi, ngoài kia có rất nhiều người chưa từng được điều trị tâm thần đúng cách.

Tới lúc đó, tôi mới thả con bài chính xuống, hỏi cái điều mà tôi thực sự quan tâm:

— Cái tên Lawrence có ý nghĩa gì với anh không? - Tôi nói và nhìn chằm chằm vào mắt hắn. - Nghĩ kĩ đi, David. Một người quen trong quá khứ, hay có thể là một kẻ anh từng gặp trong tù chăng?

Hắn lại nghiêng đầu và nheo mắt nhìn trần nhà.

— Không, - sau vài giây, hắn chậm rãi nói. - Phải không nhỉ?

— Anh có nhận được thư từ gì của một tay Lawrence nào đó không? Một người hâm mộ chẳng hạn?

Tôi tiếp tục nhìn thẳng vào mắt hắn.

— Tôi không nhớ, - hắn bình thản đáp và nhìn thẳng vào tôi. - Nhưng cũng có thể. Tôi nhận được rất nhiều thư mà.

Tôi gật đầu và buông một tiếng thở dài. Thế là đủ. Hoặc là Berkowitz không biết gì, hoặc là hắn không chịu nói cho tôi biết. Không một mối liên hệ, không chút manh mối. Tôi đâm đầu vào ngõ cụt nữa rồi.

— Cảm ơn anh, David, - tôi nói và ảo não đứng lên gật đầu chào người gác cửa. - Rất cảm ơn anh đã dành thời gian cho tôi.

— Chúc may mắn và cầu chúa ban phước cho ngài, thưa thám tử Bennett. Tôi hi vọng ngài sẽ sớm bắt được linh hồn tội nghiệp đang ở ngoài đó làm hại người khác, - Berkowitz nói trong khi người lính gác áp giải hắn đi.

“Linh hồn tội nghiệp?” Tôi nghĩ và đảo mắt khi Gaffney đi vào. Phải, tôi rất sốt ruột muốn tự tay bắt giữ con chiên tội nghiệp hiếu sát và đồng bóng ấy đây.

— Hắn có nhận được nhiều thư không? - Tôi hỏi Gaffney.

— Rất nhiều là đằng khác, - Gaffney gật đầu. - Từ khắp nơi trên thế giới.

— Tôi biết các anh đọc thư của tù nhân, nhưng chắc các anh chẳng chép lại những lá thư Berkowitz gửi đi đâu nhỉ?

— Ồ, có chứ. Theo như lời gợi ý của luật sư Diamond Dave, chúng tôi đọc và sao chép mọi thứ gửi đến hoặc đi và thậm chí cả những lá thư chúng tôi không chuyển cho hắn.

Vậy có thể chuyến đi của tôi cũng không đến nỗi công cốc rồi.

— Tôi xem qua được chứ?

— Bí mật nhé? - Gaffney hỏi và nháy mắt.

— Dĩ nhiên rồi, - tôi nói.

— Hiện giờ chúng tôi đang scan lại tất cả. Tôi sẽ email cho anh toàn bộ. Hi vọng anh có một cái ổ cứng lớn. Còn gì nữa không nhỉ?

— Chỉ một việc nữa thôi, - tôi nói và vội vã đi theo ông ta về phía cổng điện và ra với thế giới tự do. - Tôi nhận lại súng ở đâu?

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.