Suốt một giờ sau đó, tôi đang ngồi cùng Emily uống nốt chút cà phê thì nghe được một thông tin kì lạ, khiến chúng tôi thắt lòng vang lên trong radio của phòng nghỉ.
Trên thành phố đang có chuyện rối loạn. Người ta tìm thấy một đứa bé mê man bất tỉnh trong một cửa hiệu trên đại lộ 5. Nghe người ta nhắc lại tên cửa hiệu, máu tôi như đông lại.
— Gì vậy, Mike? Chuyện gì thế? - Emily nói, căng tai ra nghe.
— Người ta tìm được một bé gái ở FAO Schwarz, cửa hiệu đồ chơi nổi tiếng đối diện với khách sạn Plaza. Không hay tí nào, Emily. Chỗ đó cùng dãy với nơi diễn ra Early Show của CBS, chỗ đã bị đánh bom hôm thứ ba.
• • •
Một đám người đông hơn hẳn thường lệ đang tụ tập trước cửa hiệu đồ chơi khi tôi và Emily đến sau hai mươi phút lái xe chạy ngược thành phố. Hai chiếc xe của đài phát thanh và hai xe cấp cứu loang loáng đèn đậu trước những khách du lịch đang sợ chết khiếp cùng những bà mẹ và mấy đứa con nhỏ.
Tôi thấy một cựu thượng sĩ của phân khu 19 đang buồn bã lắc đầu trước khi tôi kịp rời xa xe ba bước.
Tôi chìa bức ảnh bé Angela cho viên cảnh sát đó.
— Hãy nói với tôi rằng, không phải đứa trẻ này, - tôi nói.
— Marone a mi,[1] - viên cảnh sát bực bội nói trong khi khói từ điếu thuốc lá anh ta đang cầm bay lên như khói hương. - Đúng đấy. Người ta tìm thấy con bé ở đằng sau. Người bán hàng cứ tưởng con bé đang ngủ.
Emily và tôi cùng quay ngoắt lại khi nghe có tiếng xe phanh kít lại ngay sau xe tôi. Đó là một chiếc Lexus màu đen, cửa sổ dán giấy màu. Tôi vừa đặt tay lên khẩu Glock thì cửa xe bật mở và một người đàn ông lao ra. Một người đàn ông tóc đỏ với đôi mắt còn đỏ hơn màu tóc…
Đó là Kenneth Cavuto, bố của bé Angela.
— Đừng! - Tôi gào lên khi Cavuto lao vào cửa hiệu.
Tôi chạy đến đó trước ông ta một giây. Không đời nào tôi để cho bố của Angela nhìn thấy cô bé. Không phải ở đây. Không phải như thế này.
Rõ ràng người cha quẫn trí không nghĩ như tôi. Tôi không hề nhỏ bé tí nào vậy mà Cavuto gạt phăng tôi sang bên chẳng khác nào gạt một hộp các-tông rỗng. Tôi rên lên khi ngã đập cằm xuống nền xi măng.
Tôi nhổm dậy và chạy theo Cavuto vào cửa hiệu vắng tanh. Tôi lao nhanh qua mấy bậc thang thấp xuống, qua khu trưng bày như một khu bảo tàng với những con thú nhồi bông cỡ lớn: đà điểu, ngựa và hươu cao cổ. Tôi đang loạng quạng đi qua khu Công viên Rối thì một âm thanh vang lên khiến tôi phải đứng khựng lại.
Đó là một tiếng gào thống thiết nhất tôi từng nghe. Tôi nhìn Emily. Cô lắc đầu. Cả hai chúng tôi đều biết đó là gì. Đó là tiếng trái tim Cavuto đang tan vỡ.
Phải cả tôi, Emily và ba cảnh sát nữa mới gỡ nổi Cavuto khỏi xác cô con gái. Tôi đã phải còng tay ông ta lại. Ông ta bắt đầu khóc không thành tiếng trong khi đập đầu xuống sàn nhà trải tấm thảm có những đốm tròn.
— Anh quay ra xe và kiếm cái gì giúp người đàn ông tội nghiệp này xỉu đi được không? - Tôi gào lên với một tay EMT[2] đang ngây ngốc đứng trố mắt ra nhìn.
Tới lúc đó, tôi mới nhận ra cằm mình đang chảy máu. Tôi đưa ngón cái lên rịt máu trong khi quay lại và nhìn cô bé. Bé đang ngồi trong một chiếc xe đẩy, hai mắt nhắm nghiền, mái tóc bạch kim giống màu lông con gấu bông to sụ trên chiếc giá bên cạnh.
Tôi quay đi và quỳ xuống cạnh người bố, đặt tay lên tấm lưng đang run run từng hồi của ông ta.
Tôi mở miệng muốn nói gì đó. Rồi ngậm lại. Tôi biết nói gì đây?
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Italia: Lạy đức Mẹ.
[2] Kĩ thuật viên cấp cứu.