Tôi chờ thêm vài giây nữa xem Thánh Peter có hiển linh không. Không thấy gì, tôi lùi khỏi đuôi chiếc xe buýt đang nằm chình ình trước mặt. Phớt lờ những ánh mắt dại đi vì sợ của mấy anh chàng đi mô tô trên các làn đường khác, tôi thò tay ra sau với lấy điện thoại. Nắp đậy pin văng đâu mất, nhưng điện thoại vẫn hoạt động. Sáng nay quả có nhiều kì tích.
Vì dòng giao thông chưa có dấu hiệu khả quan nên tôi quyết định gọi lại cho Emily.
— Mike, vừa có chuyện gì vậy? - Emily hỏi.
— À, có gì đâu, - tôi nói và đưa bàn tay kia lên lau những giọt mồ hôi lạnh chảy xuống mắt.
Tôi vẫn cầm điện thoại, nhưng tới lúc đó cảm giác sợ hãi và adrenaline mới tác động đến tôi, thế là hai tay tôi bắt đầu run bần bật. Tôi đành phải để điện thoại xuống và bật loa ngoài.
— Emily, thực ra anh suýt giết mình, - tôi nói. - Anh đang lao như bay về Manhattan và lúc vừa rẽ vào đường cua thì chỉ cần nhích thêm một inch nữa thôi là anh dính vào đuôi một chiếc xe buýt rồi. Ai cần cà phê nào?
— Lạy Chúa! Anh có sao không?
— Tay anh vẫn chưa hết run đây này, - tôi nói. - Anh định một giây nữa sẽ gọi cà phê tới đây, Emily ạ.
— Tấp xe lại và hít sâu vài lần đi Mike. Em ở ngay bên anh đây thôi.
Tôi làm theo lời cô khuyên. Tôi nghe theo không phải vì lời cô nói mà vì cách cô nói. Emily thật biết cách khuyến khích người khác. Hồi cùng cô giải quyết vụ án trước, tôi đã được chứng kiến sự tận tình chu đáo của cô với một đứa trẻ nạn nhân của vụ bắt cóc. Cô biết lúc nào nên khuyến khích, lúc nào nên khuyên người ta dừng lại. Cô là một đặc vụ xuất sắc và một phụ nữ vô cùng chu đáo. Đã vậy cô còn xinh đẹp nữa chứ. Suốt thời gian làm việc chung, chúng tôi giống như đã phải lòng nhau. Đúng ra, tôi biết mình có cảm tình với cô.
— Mike, anh vẫn nghe máy chứ?
— Không, - tôi nói.
Cô cười lớn.
— Được rồi, Mike, thứ nhất em mừng vì đầu anh vẫn còn gắn liền trên cổ. Em thích cách tư duy của cái đầu ấy. Và nữa, bề ngoài của nó cũng không tệ chút nào.
“Cô nói gì ấy nhỉ?” Tôi nghĩ, nheo mắt nhìn điện thoại.
— À, em nói thế để anh không bị choáng thôi, - tôi nói.
— Chúng ta cần bạn bè là vì thế, - Emily nói. - À, FBI muốn cử một người trong đội em lên New York giúp các anh, Mike ạ. Em đang băn khoăn liệu có nên xung phong đi không?
Tôi nghĩ một lát. Khỏi phải nói cũng biết kinh nghiệm của cô trong vụ này sẽ vô cùng hữu dụng. Và thực sự tuyệt vời khi được gặp lại cô. Chắc chắn giữa chúng tôi đã có một mối liên hệ, một mối liên hệ đặc biệt.
Rồi đột nhiên tôi nhớ đến Mary Catherine và nụ hôn giữa chúng tôi bên bờ biển.
Chắc hẳn tôi vẫn còn choáng sau cú vừa rồi, bởi vì câu tôi nói ra tiếp sau khiến chính bản thân tôi còn thấy kinh ngạc.
— Đến đi em. Bọn anh cần mọi sự hỗ trợ có thể. Bọn anh cần người giỏi nhất cho vụ này. Hơn nữa, anh cũng rất mong được gặp em.
— Thật không? - Cô hỏi.
— Thật, - tôi đáp mà không biết mình đang làm hay nói cái chết tiệt gì. - Bao giờ tới thì gọi cho anh ngay nhé.