— Này, có món đồ chơi nào kèm theo Bữa ăn Vui vẻ này không đấy? - Tôi hỏi khi nhón một miếng khoai tây chiên trong túi đựng đồ ăn hiệu Mickey Dee đặt trên mặt đồng hồ chiếc xe dành cho đặc vụ của Emily.
— Em không biết. Cái túi đã có sẵn ở đó khi em kí nhận rồi, - Emily trêu trong khi xem qua những ghi chép của tôi.
Lúc này chúng tôi đang đỗ xe tại phố 79 ở khu Tây Vịnh tàu. Trên mặt nước đen phẳng lặng như mặt gương, chúng tôi nhìn rõ những chiếc thuyền buồm bập bềnh trên đầu sóng, chiếc tàu chở dầu đen sì to lớn đã buông neo và ánh sáng lãng mạn như của những ngọn đèn chùm trên cầu George Washington phía bên phải. Đây là một khu đỗ xe đẹp, tách biệt và ở ngay cạnh sông Hudson. Một con đường dành cho những đôi tình nhân, và tôi biết sẽ chỉ có chúng tôi ở đây bởi mọi người e sợ gã sát nhân bắt chước Con trai Sam đang còn nhởn nhơ ngoài kia.
Emily vẫn xinh đẹp như thường lệ, áo cài kín cổ với vẻ thanh lịch gợi cảm trong bộ trang phục công sở. Trông cô vẫn tươi tắn như một đóa hoa cúc trắng dù bận bù đầu cả ngày nay. Tôi có thể nghĩ ra những người tệ hơn cùng ngồi hàn huyên với tôi ở cái chốn dành cho các cặp tình nhân này.
Tôi đổ túi khoai tây chiên giờ đã nguội ngắt ra cái khăn ăn và nhìn sang cô bạn đồng nghiệp FBI vô cùng quyến rũ với vẻ giả vờ bị tổn thương.
— Bây giờ trở lại công việc. Câu hỏi thứ nhất: Anh đã nói chuyện nạn nhân bị đâm ở Bronx, đúng không? - Emily nói.
— Nếu anh không trả lời thì em có xô anh xuống nước không? - Tôi hỏi.
— Nếu em là anh thì em sẽ cẩn thận.
— Được thôi, Aida Morales. Phải. Anh đã nói chuyện với nạn nhân. Cô gái gặp biến chứng vì một trong những vết đâm thế nên vẫn phải nằm theo dõi tại bệnh viện Jacobi.
— Anh có cho nạn nhân xem bức phác thảo chân dung cùng ảnh cắt từ đoạn băng về kẻ tình nghi không?
Tôi gật đầu.
— Thực ra nạn nhân đã ở cùng hắn khá lâu, vì thế mặc dù hắn đeo bộ tóc giả của Con trai Sam, cô ta vẫn khẳng định được đó chính là kẻ chúng ta cần bắt đó.
Emily nhíu mày nhìn mấy trang giấy.
— Sau khi thẩm vấn, anh có nhận ra mối liên hệ nào giữa các gia đình nạn nhân không?
— Không nhiều lắm, - tôi nói và nhìn ra mặt nước. - Đặc biệt khi chỉ xét về bề ngoài. Ý anh muốn nói là, chúng ta có tám nạn nhân, đúng không? Aida Morales, bốn nạn nhân tử vong trong vụ đánh bom ga Trung tâm, vị giáo sư và cô nhân tình trong vụ án mạng ở Queens, và bé Angela Cavuto tội nghiệp. Bốn nữ, bốn nam, năm trong số đó là lao động phổ thông, ba người thuộc tầng lớp cao hơn một chút. Chẳng thể nào có một mớ lộn xộn hơn nữa.
— Nhưng như chúng ta đã nhất trí với nhau, - Emily nói, - chỉ có hai trong số những nạn nhân tử vong tại quầy báo - ông chủ quầy và cô gái làm việc ở đó - có thể là mục tiêu. Viên sĩ quan tử nạn lúc không ở vị trí thường nhật, và người ta không thấy người đàn ông vô gia cư nọ thường xuyên xuất hiện tại khu vực đó.
— Được rồi, - tôi nói. - Chúng ta có sáu nạn nhân, nhưng vẫn chưa thấy mối liên quan rõ ràng nào. Hay chúng ta đi sai hướng?
— Mike, các chất nổ giống nhau là thứ mà chúng ta vẫn chưa xem xét đến. Chúng ta cần tiếp tục tìm kiếm.
Emily nhìn tôi rồi lại bắt đầu giở lướt các trang ghi chép. Để khiến mình trông có vẻ được tích sự, tôi bắt đầu đọc các ghi chép của cô. Nội dung thẩm vấn khá rộng: tình trạng kinh tế xã hội, các anh chị em, cha mẹ, là con thứ mấy trong gia đình, tình trạng công ăn việc làm của cha mẹ, quá trình làm việc, trình độ học vấn của nạn nhân.
Khi các con chữ bắt đầu nhảy múa trước mắt, tôi đóng sập tập hồ sơ lại.
— Anh chẳng cảm thấy gì hết. Ở đây anh không suy nghĩ được. Nổ máy đi. Anh biết một chỗ.