Trong căn phòng bụi bặm phía sau trụ sở của phân khu, Lawrence Berger nằm nghiêng người trên một chiếc giường sắt đã được gia cố mà bệnh viện Brookhaven chuyên điều trị cho các bệnh nhân béo phì ở Queens cho NYPD mượn.
Ánh đèn huỳnh quang trong phòng khiến cho những giọt mồ hôi sáng lấp lánh trên bộ mặt xanh nhớt của y. Y nhìn bức tường bên cạnh bằng đôi mắt mơ màng như đang phê thuốc.
Thoạt đầu, khi mới được đẩy vào phòng tạm giam, sự lạ lẫm, mùi ẩm mốc, cà phê cháy cùng mồ hôi ám lâu ngày và nước tiểu, tất cả ập đến quá mạnh khiến y nôn mửa khắp người. Mấy sĩ quan phụ trách phòng tạm giam để mặc y nằm trong đống nôn mửa hơn một tiếng đồng hồ mới đem tới vài tờ khăn giấy và tấm ga mới.
Berger chịu đựng sự sỉ nhục đó bằng cách nhớ lại số phận của các vĩ nhân trong suốt chiều dài của lịch sử, những người đã chịu khổ dưới tay những kẻ ngu muội thấp hèn. Bằng những kí ức rõ mồn một như trong ảnh chụp, y mường tượng ra bức tranh The death of Socrates của Jacques Louis David. Y nghĩ về thám tử Michael Bennett. Y bắt đầu nghiêm túc theo dõi sự nghiệp của Bennett từ khi anh ta tham gia giải quyết vụ bắt cóc ở giáo đường St. Patrick. Có đôi lần y đã cảm nhận được một thứ liên hệ tinh thần với người đàn ông đó, một thứ gần giống như mối quan hệ song sinh siêu hình. Được thú tội đối với anh ta chứ không phải bất cứ ai khác cũng giống như một giấc mơ trở thành hiện thực, như lớp đường cô trên chiếc bánh sinh nhật mà y phải dày công khó nhọc mới nướng xong.
“Nhưng giờ đây bữa tiệc sắp tàn, đúng không nhỉ?” Y nghĩ và thở dài. Và nữa, trong toàn bộ quá trình chịu đựng và trầm tư suy tưởng này, y mãi trăn trở một điều. Chỉ một điều duy nhất. Điều bao giờ cũng đến vào phút cuối cùng.
Gia đình y. Ông nội, bố và anh trai y. Những người thân thích dấu yêu của y. Ông nội y, Jason Berger, là một con người vĩ đại. Là một vị anh hùng trong Thế chiến I, một kĩ sư xây dựng xuất sắc, một doanh nhân và một chính trị gia, ông không chỉ chú tâm phát triển hệ thống đường cao tốc của nước Mỹ mà còn thiết kế rất nhiều cây cầu và đường quốc lộ ở New York.
Người bố kính yêu của y, Samuel J. Berger, đã tiếp tục truyền thống vĩ đại của gia đình với tư cách một trong những doanh nhân có tầm nhìn xa trông rộng nhất trong kỉ nguyên máy tính. Công ty mà ông thành lập, công ty ứng dụng Berger, là một trong những doanh nghiệp đầu tiên đầu tư vào Thung lũng Silicon và, như các tỉ phú thường khiêm nhường nhận về mình, “làm khá tốt.”
Rồi đến David. Anh ấy là Berger tài năng nhất. Lúc mới chín tuổi, tài năng sáng tác nhạc đã khiến anh được nhận vào học viện Julliard, một chuyện chưa từng có từ trước tới nay. Ở tuổi bốn mươi lăm, sự nghiệp huyền thoại của anh với danh hiệu nhà soạn nhạc Hollywood có lẽ chỉ thua kém John William mà thôi. Lẽ ra David có thể dễ dàng giành được nhiều hơn một giải Oscar đã nhận, nhưng anh luôn lớn tiếng khinh miệt ngành công nghiệp điện ảnh. Tất cả những gì anh muốn làm và đã làm là tạo nên một thứ âm nhạc tuyệt diệu. Có lẽ là tại ngôi nhà miền đồi núi ở La Jolla. Có lúc tại biệt thự ở Burgundy. Lawrence chưa bao giờ được anh mời đến cả hai nơi đó, nhưng y đã nhìn thấy những bức ảnh chụp chúng trong một bài báo của tạp chí Architectural Digest, và chúng rất đẹp. David thực ra là một người giản dị và duyên dáng. Giản dị và duyên dáng như bố và ông của họ. Bọn họ đều là những con người mẫu mực. Dù gì họ cũng là những Berger. Tất cả, dĩ nhiên là ngoại trừ y. Lawrence. Một Lawrence tội nghiệp, rầu rĩ, chậm chạp.
Berger mỉm cười với cái trần phòng giam.
Phải mất cả một thế kỉ gia đình Berger mới có được những lời khen ngợi tầm cỡ xã hội và toàn cầu. Nếu mọi sự suôn sẻ theo kế hoạch, và dường như sẽ là thế thì y có thể bôi đen mọi chiến tích của những Berger trước chỉ trong một tuần.
“Ông nội ơi, cháu xin lỗi. Bố ơi, con xin lỗi. Anh ơi, em xin lỗi,” Berger nghĩ và nhún vai. “Nghĩ theo hướng tích cực đi. Cái tên Berger sẽ được người đời ghi nhớ, chỉ có điều không theo cách mọi người muốn mà thôi.”
Món quà cuối cùng Lawrence sẽ dành tặng cho người anh trai tài năng và thánh thiện, đó là những thước phim quay tất cả những tội ác đã được hoạch định kĩ càng của Lawrence. Nó vẫn chưa hoàn thành. Còn vài cảnh cần phải được chọn lọc, bổ sung, nhưng y rất tự tin ở thành công. Chẳng ai có thể hoàn thành tâm nguyện của y tốt hơn Carl. Bộ phim đó là để cho David nghiền ngẫm, băn khoăn, và hi vọng sẽ giúp anh có một đánh giá khác về người em đáng thương này.
Lawrence biết y không phải Spielberg, Scorsese hay Coppola[1], nhưng có lẽ khi tất cả đã được nói và làm xong, một ngày nào đó anh trai y sẽ hiểu rằng y, Lawrence này, cũng có một tí tài năng.
Đòi hỏi như vậy có quá nhiều chăng?
❀ ❀ ❀
[1] Các đạo diễn, biên kịch kiêm nhà sản xuất phim nổi tiếng của Mỹ.