Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
31 ◄○►

❊ ❊ ❊

Trong vài tích tắc quý báu, tôi chẳng biết làm gì ngoài há hốc miệng trước bức tường đỏ chóe của những ánh đèn phanh.

Rồi tôi làm bốn việc khá đồng thời. Tôi hét lên, buông điện thoại, nhả chân ga và đạp chân phanh.

Không có gì xảy ra. Thực tế, phanh đột nhiên lỏng hơn bình thường. “Phanh hỏng sao?” Tôi nghĩ mà giật mình. “Hay bị kẹt? Xe này có hệ thống chống bó phanh cơ mà.” Có lẽ đó là ý nghĩ duy nhất trong cái đầu choáng váng rối mù của tôi trong khi tôi vẫn lao vọt về phía một chiếc xe buýt Peter Pan với tốc độ chóng mặt.

Trong cơn hoảng loạn, tôi tự hỏi không biết mình có xử lí đúng không. Tôi cần phải nhấn hay nhả phanh? Tôi không nhớ nổi nữa. Chính cái chân sợ đến cứng lại quyết định nhấn bàn đạp sâu hết mức thay tôi.

Bàn đạp phanh nảy lên hai lần dưới chân tôi rồi hình như càng lỏng hơn. Chắc dây phanh đã đứt vì quá căng. Qua kính chắn gió, tôi thấy cái đuôi xe buýt bằng thép mỗi lúc một to hơn và gần hơn.

“Thế là xong,” tôi nghĩ. “Tôi sẽ đâm thẳng vào nó và chuyện hẳn sẽ tệ lắm đây.”

Đúng lúc đó tôi thấy mọi thứ chậm lại, cảm giác về sống - chết chợt lóe lên trước mắt tôi. Tôi liếc sang phải khi vọt qua một chiếc Volkwagen Jetta màu trắng. Cô gái tóc nâu trẻ đẹp sau vô lăng đang chuốt mascara. Nhìn đuôi chiếc xe buýt mà tôi sắp nhập thành một phần của nó, tôi tự hỏi liệu đó có phải là khuôn mặt cuối cùng mình được nhìn thấy không nữa.

Ý nghĩ cuối cùng của tôi trong khi tay nắm cứng lấy vô lăng là vẽ mấy đứa nhỏ. Chúng sẽ phải sống khó khăn và túng quẫn thế nào khi bị mất không chỉ những người bố mẹ đẻ, người mẹ nuôi, mà giờ còn mất luôn ông bố nuôi cẩu thả này.

Tôi nhắm mắt.

Và chiếc xe tự nhiên dừng lại.

Không hề rê đi trên đường. Không báo trước. Có tiếng cao su rít rất ngắn, và giống như Chúa đã đặt bàn tay của Người vào giữa chiếc xe của tôi và chiếc xe buýt, tôi giảm tốc độ từ sáu mươi xuống không chỉ trong một phần ngàn giây.

Nhưng tệ là người tôi vẫn tiếp tục chuyển động theo quán tính. Tôi có cảm giác như bị búa nện khi ngực bị kéo giữ trong dây an toàn. Chiếc Blackberry bị rơi lúc nãy bay vèo khỏi ghế hành khách như một chiếc F-14 rời khỏi hàng không mẫu hạm. Nó nảy lại sau khi đập vào hộp đựng găng tay và bay vèo qua tai tôi như một viên đạn.

“Lẽ ra mình phải mua bảo hiểm hàng hóa mới phải,” tôi nghĩ trong khi ngồi nhắm mắt và rùng mình sau vô lăng.

Tôi còn sống ư?

Tôi quyết định kiểm tra. Tôi hít vào một hơi ôxi ngọt ngào và màu nhiệm thay, chuyển hóa nó thành cácbôníc. Tôi làm lại lần nữa. Tim tôi cũng vẫn còn đập. Thật ra, nó dường như đang cố bứt ra khỏi lồng ngực tôi, nhưng chẳng ở trong mà cũng không nhảy nổi ra ngoài. “Thật vui vì được sống,” tôi nghĩ.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.