Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
17 ◄○►

❊ ❊ ❊

Đã quá giờ đi ngủ và đang phấn khích, bọn trẻ và tôi ướt sũng, run lẩy bẩy ngồi quây quanh đống lửa. Tôi nghe thấy Seamus đằng hắng kể một trong những mẩu chuyện ma nổi tiếng của ông.

Tôi nhớ những mẩu chuyện ấy từ hồi còn nhỏ. Những truyện ma thông thường dành cho bọn yếu bóng vía. Những truyện ma của ông tôi là những câu chuyện bịa ra từ truyện của HP Lovecraft về những con quái ngư đáng sợ mà chỉ cần nhìn thoáng thấy thôi cũng đủ làm người ta phát điên. Dọa trẻ con rất dễ, nhưng làm chúng sợ vãi ra quần thì chỉ vài người làm được.

— Thưa đức Cha, đề nghị Cha kể chuyện dành cho trẻ nhỏ đi ạ, - tôi nói từ sau lưng ông. - Con không muốn bọn trẻ mơ thấy ác mộng. Cả con cũng thế.

— Được thôi, được thôi. Ta sẽ kể những câu chuyện nhẹ nhàng êm ái, thưa quý ngài phá bĩnh. - Ông làu bàu.

— Mike? - Mary Catherine thì thầm. - Anh giúp em lấy thêm vài lon soda nhé?

Thậm chí nàng còn chẳng buồn giả vờ đi về nhà. Chúng tôi đi lên phía bắc dọc bờ biển đen thẫm với sóng vỗ rì rào. Mary Catherine mặc một chiếc váy mùa hè bằng vải cotton trắng mà tôi chưa từng thấy. Sau hai tuần rồi, da nàng đã nhuộm màu nâu thẫm khiến đôi mắt xanh biếc trông nhạt hơn và đẹp hơn thường lệ. Nàng nhìn tôi bằng đôi mắt ấy và cứ nhìn mãi trong khi chúng tôi bước đi, một vẻ căng thẳng đáng yêu hiện lên trên gương mặt thanh tú của nàng.

— Mike, - nàng nói trong khi tôi đi theo nàng trong cuộc hành trình tìm lon soda bí ẩn.

— Sao thế, Mary?

— Em phải thú tội, - nàng nói, dừng lại bên cái ghế cứu hộ không người ngồi. - Bữa tiệc này không phải ý tưởng của bọn trẻ. Đó là của em.

— Anh tha thứ cho em với một điều kiện, - tôi nói, đột nhiên nắm lấy vai nàng.

Lần này giữa chúng tôi không có sự e dè hay pha cụng đầu. Chúng tôi hôn nhau.

— Thật là điên rồ! Chúng ta làm cái quái gì thế này? - Mary nói khi chúng tôi bứt nhau ra để thở.

— Đi tìm soda, đúng không? - Tôi nói.

Mary Catherine mỉm cười và đá yêu tôi một cái vào ống chân. Sau đó, chúng tôi trèo lên ghế cứu hộ và tiếp tục nụ hôn ban nãy.

Chúng tôi hôn nhau rất lâu, cứ thế ôm lấy nhau, truyền cho nhau hơi ấm. Tôi không muốn dừng lại, dù cho muỗi cắn nhoi nhói sau lưng, nhưng một lúc sau, chúng tôi đành phải trèo xuống.

Chúng tôi quay lại bữa tiệc, có điều mọi người đã đi hết và lửa cũng đã tàn.

— Ôi không. Chúng ta gặp rắc rối rồi, - Mary Catherine nói.

— Ai biết được? Có khi chúng mình sẽ gặp may vì mấy con quái ngư của Seamus bắt họ đi hết rồi ấy chứ.

Tôi biết chúng tôi gặp rắc rối khi thấy Shawna và Chrissy đứng chờ ở cổng trước.

— Họ đang đến. Họ đang đến. Họ chưa chết. - Chúng ngâm nga rồi chạy trở vào nhà.

— Ồ, phải, chúng ta chưa chết, - Mary Catherine thì thầm.

— Lúc nãy hai người biến đi đâu vậy? - Seamus nói và nở nụ cười biết-cả-rồi-nhé rất ư ngớ ngẩn.

— Đúng đó bố - Jane nói. - Bố đi lấy soda ở đâu thế? Ở tít tận Bronx à?

— Tại tại… nhà hết soda, nên bố định đến cửa hàng.

— Nhưng cửa hàng đóng cửa, vì thế bố và cô quay lại, - Mary Catherine vội nói nốt.

— Nhưng ngay ở đây có cả một thùng côca cơ mà, - Eddie từ trong bếp nói vọng ra.

— Không thể nào. Chắc bố không nhìn thấy đấy, - tôi nói.

— Ngay trong tủ lạnh mà bố! - Eddie nói.

— Hỏi thế đủ rồi, - tôi nói. - Ở đây tôi là bố và là cảnh sát. Thêm một yêu cầu nữa thôi, và đó là mọi người đi ngủ ngay cho tôi nhờ.

Tôi nhìn thấy Seamus đang há hốc miệng.

— Nếu không là ăn đét đít đấy nhá, - tôi nói thêm và chỉ vào ông trong lúc bọn trẻ bắt đầu cười khúc khích.

— Tốt thôi, không hỏi han gì nữa, - Seamus nói. - Thế còn hát hò thì sao? Các con sẵn sàng chưa? Bắt đầu!

— Mike và Mary ngồi trên cây. H-Ô-N, - chúng hát chiêu đãi chúng tôi. Seamus hát to nhất.

— Trước là yêu, sau là cưới, - chúng nói, tạo thành một vòng tròn và nhảy múa quanh chúng tôi như một lũ tiểu yêu. - Rồi cô Mary sẽ có em bé.

— Các con chết giờ đấy, các con biết chưa, - tôi nói, mặt đỏ bừng và không thể nào nín cười. - Chết đứ đừ luôn.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.