Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
47 ◄○►

❊ ❊ ❊

Tôi đi theo ông nội dũng cảm, hay cũng có thể là bị điên, bước lên bậc thang dẫn lên sàn.

— Murphy cử ta đến đây, - Seamus nói với Tommy Boy, hoàn toàn phớt lờ gã xăm trổ.

— Murphy ư? - Tommy Boy nói, không hề nhổm dậy khỏi chiếc ghế nhựa rẻ tiền. - Frank Murphy? Cái lão già nhỏ thó bẩn thỉu chuyên cá ngựa thuê ở phố 49 mà vì lòng nhân từ của người Ireland, tao đã để yên cho hành nghề ấy hả? Tin mới đây, thưa Cha rồ. Ở Manhattan, ông ta chẳng giá trị bằng Cha đâu. Bây giờ thì lê cái mông tóp của Cha ra khỏi đây ngay trước khi Billy em tôi giúp ngài, và lúc đó, Cha sẽ ngồi đọc kinh mixa cho đến mãn kiếp trên xe lăn Hoveround đấy.

Khi thằng em xăm trổ của hắn dấn thêm bước nữa về phía chúng tôi, tôi quyết định ra tay trước. Đầu tiên, tôi nhẹ nhàng đẩy Seamus sang bên. Tiếp theo và đồng thời là cuối cùng, tôi lấy hết sức đá vào đầu gã Flaherty đang ngồi và rút khẩu Glock ra.

Tôi giúp hắn đứng dậy bằng cách túm mớ tóc dài nhờn nhờn của hắn, gí sát họng súng vào lỗ tai hắn như cắm một chiếc bút chì vào cái gọt bút chì.

— Bennett! Từ từ, khoan đã nào, - thằng em cảnh sát nói, từ từ chìa tay ra cho tôi. - Chúng ta đâu cần cái thứ đó. Ở đây chúng ta là bạn bè cả mà. Mà anh còn làm việc với cộng sự cũ của tôi, Joe Kelly, hồi anh phụ trách vụ án mạng ở Bắc Manhattan nữa đấy.

— Đúng thế, tôi phụ trách vụ án mạng, - tôi nói, - và ngay bây giờ tôi không định chỉ tiễn một kẻ xuống suối vàng thôi đâu. Phải là ba kia. Nghe có vui không, Flaherty? Ba anh em khốn nạn được tìm thấy nổi úp mặt trong chính bồn nước nhà chúng, vui không?

— Cho tôi hỏi thẳng nhé. Chẳng lẽ anh thực sự định bắn tôi chỉ vì cái chuyện vớ vẩn của lũ trẻ con sao? - Tommy Boy hỏi từ bên kia nòng súng.

Tôi gật đầu rất nhiệt tình.

— Đêm nay ở trong lễ hội carnival, con anh suýt giết thằng bé bảy tuổi nhà tôi. Để bảo vệ các con tôi, tôi sẵn sàng kết liễu cái mạng vô giá trị của anh.

— Tôi hiểu rồi, - Tommy Boy nói và liếc mắt nhìn tôi qua khẩu súng đang gí sát tai. - Tôi không biết gì về vụ đó. Tôi nghĩ bây giờ tôi bắt đầu hiểu tâm trạng của anh rồi. Và tôi còn biết cần phải làm gì nữa. Này nhìn đây. Seany!

Mấy giây sau, cửa chớp mở và thằng bé béo ị đã từng khủng bố gia đình tôi bước ra sàn. Cái hàm ngắn cũn của nó trễ xuống khi thấy tôi và bố nó đang ngồi trên sân hàn huyên qua họng khẩu súng bán tự động sản xuất tại Áo.

— Ơ… dạ, bố gọi con ạ? - Nó nói, giọng khiếp sợ.

— Lại đây, - Flaherty bố ra lệnh.

Nhanh như rắn, Tommy Boy vuột khỏi tay tôi trước khi thằng nhãi kia kịp bước tới hai bước. Tôi còn chưa kịp hiểu điều gì đang diễn ra thì hắn đã nhấc thằng con trai béo như lợn lên và ném nó bay khỏi sàn. Thằng bé không rơi vào bồn nước như tôi tưởng mà va phải thành bồn với một tiếng rắc trước khi đập mặt xuống nền sân lát xi măng. Ngay lập tức, nó bắt đầu đau đớn khóc thét.

“Lạy Chúa,” tôi nghĩ trong khi sững sờ đứng đó, tay vẫn cầm khẩu súng. “Đây là yêu cho roi cho vọt chính cống này.”

— Bố! - Thằng Sean quỳ dậy và kêu lên trong khi máu tuôn ra từ đằng mũi. Phía sau, nước bắt đầu rỉ từ vết nứt do thằng nhóc tạo ra trên cái bồn nhựa.

— Không có “bố” gì hết, đồ ranh con láo toét. Tránh cho xa các con của chú đây, rõ chưa?

— Nhưng bố, - Sean thở khò khè. - Bố bảo con dạy cho chúng nó một bài học kia mà.

— Ờ, được rồi, - Tommy nói, nhìn tôi vẻ đầy cừu non ngơ ngác. - Thằng bé nhà tôi đã học được một bài học nhớ đời rồi. Còn mày, mày không được đánh những đứa bé, nghe rõ chưa? Chẳng phải tao đã nói với mày như thế rồi sao? Đây là lệnh mới: nếu con chú Bennett đây chỉ cần bị trầy đầu gối thôi thì mày cứ liệu mà chuẩn bị sẵn bông băng thuốc đỏ đi nhé. Nếu có đứa nhỏ nào bị đánh lần nữa thì mày sẽ nằm trong nhà thương nốt kì nghỉ này đấy.

— Vâng ạ, - Seany rên rỉ trong khi chạy lên thềm trở vào nhà.

— Bennett, - Flaherty xòe tay nói, - tôi thành thật xin lỗi về chuyện này. Đó thực sự là lỗi của tôi. Vợ tôi đi Ireland một tuần để chôn cất mẹ đẻ. Chắc là tôi không giỏi lắm trong cái món làm bố này. Không có cô ấy ở đây, mọi chuyện cứ như địa ngục vậy.

— Có một kiểu học từ những sai lầm, - tôi nói và rút súng lại. - Tôi mừng là chúng ta đã hiểu nhau.

— Như hai người đàn ông, - Seamus nói thêm.

— Này, các vị đã nhọc công đến đầy. Tôi rất coi trọng điều đó, - Tommy Boy nói trong khi chúng tôi đi ra. - Nếu anh có cần bất cứ điều gì, bất cứ điều gì, thì cứ cho tôi biết. Cha cũng vậy, thưa Cha.

— Cút về nơi của ngươi đi, sa tăng, - Seamus lẩm bẩm lúc chúng tôi ra về.

Tôi thở phào nhẹ nhõm khi cho xe nổ máy. Rút súng ra quả là quá ư khinh suất. Cái gì đã chui vào đầu tôi vậy? Trong khi tôi lái xe, Seamus thình lình vỗ nhẹ lên má tôi.

— Mike, anh ra dáng đàn ông lắm đấy, thằng bé của ta, - ông nói và nháy mắt. - Anh đã làm đúng theo kiểu Manhattan.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.