Chân ga đạp sát sàn chiếc Impala được-thành-phố-cấp-cho, đèn pha và còi hụ hoạt động hết công suất, sáng hôm đó tôi chạy xe trái làn trên đường BQE.
Một chiếc Ford bán tải hom hem màu đỏ vừa hụt mất vụ Cash for Crunkers[1] cố gắng cắt đầu xe tôi ở khoảng cách chưa đầy ba mươi foot. Hẳn gương xe bị vỡ, còn tai anh ta cũng hỏng luôn. Tôi vọt lên, liên tục húc vào đuôi xe han gỉ, ép gã tài xế phải nhường đường cho kì được mới thôi.
Hẳn là tôi đang hăng máu. Những chuyện vừa xảy ra đúng là nằm ngoài sức tưởng tượng. Dù cảnh sát đã tăng cường giám sát tại tất cả các địa điểm công cộng lớn khắp thành phố, thế nhưng kẻ đánh bom của chúng tôi vẫn tiến hành được, thậm chí còn nhiều vụ nổ đồng thời. Cùng một lúc mà đúng ba chương trình chính của buổi sáng đang được phát sóng nổ tanh bành!
Tôi nghĩ về vụ án mạng đêm qua.
Tôi cầm chiếc Blackberry lên trong khi nhấn ga chạy qua một đoạn khá dài, dọc theo những dãy nhà ở của quận Queens và các công trường xây dựng dở dang. Nói chuyện điện thoại khi đang lái xe cảnh sát với tốc độ lên tới ba con số là vô cùng ngu ngốc và nguy hiểm, nhưng tôi còn biết làm gì đây? Ngu ngốc và nguy hiểm tình cờ lại là tên đệm và tên thánh của tôi trong cái buổi sáng điên rồ này. Đã đến lúc phải ngồi bàn bạc cùng Emily Parker, hiện đang làm việc ở chương trình Tìm hiểu tâm lí tội phạm của FBI tại Virginia rồi.
— Parker xin nghe, - Emily nói.
Tôi kể cho cô nghe vắn tắt về vụ án mạng đêm qua và lá thư Con trai Sam gửi tôi.
— Vậy không chỉ có kẻ nào đó cứ ba giây lại đặt một quả bom mà Con trai Sam rõ ràng đã trở lại, - tôi kết luận. - Và trên hết, dường như cho đến giờ mối liên hệ duy nhất giữa các vụ án là hắn mong được nói chuyện với cái lão già may mắn này.
— Anh nghĩ là hành động khủng bố sáng nay có liên hệ với kẻ giết người bắt chước Con trai Sam sao? - Emily nói. - Chuyện này thực kì quái quá.
Đó chính là lúc tôi nhớ ra lời Ricky nói lúc tôi rời nhà. Suýt nữa tôi vọt khỏi con đường cao tốc đang dốc dần.
Kẻ Đánh bom Tâm thần đã quay trở lại rồi!
— Khoan đã! Kẻ Đánh bom Tâm thần. Dĩ nhiên rồi, - tôi kêu lên. - Đó không phải là hành động khủng bố, Emily. Những quả bom cũng là đồ bắt chước luôn. Đã từng có một Kẻ Đánh bom Tâm thần oanh tạc New York vào khoảng những năm bốn mươi hay năm mươi gì đó.
— Mike, giữ máy nhé. Em đang ngồi trước máy tính, - Emily nói.
Tôi nghe tiếng gõ máy lách cách.
— Lạy Chúa tôi, Mike, anh nói đúng. Ngay trên Wikipedia đây này. Tên hắn là George Metesky. Hắn có biệt danh là Kẻ Đánh bom Tâm thần, ở đây nói rằng trong những năm bốn mươi và năm mươi, hắn đã đặt bom ở những địa điểm nổi tiếng của New York. Khoan đã! Trang này nói hắn đã đặt bom ở thư viện công cộng và ga Trung tâm.
Tôi lắc đầu.
— Có phải như thế nghĩa là thế này không? - Tôi nói. - Có một hoặc vài kẻ đang cùng lúc bắt chước hai tay tội phạm nổi tiếng?
— Nhưng bằng cách nào? - Emily nói, giọng đầy kinh ngạc. - Làm sao mà xử lí được chứ? Bốn vụ đánh bom và hai vụ giết người chỉ vỏn vẹn trong hai mươi tư giờ đồng hồ ư?
— Phải, căn cứ vào độ tinh vi của mấy quả bom thì chúng ta không phải đang đương đầu với một tay mơ đâu. - Tôi nói và chẳng may làm tuột điện thoại. Tôi vội quờ tay bắt lấy và kịp giữ nó lại trên ngực.
Khi ngẩng đầu lên tôi ngay lập tức không còn nghĩ đến vụ án nữa. Thực tế, toàn bộ trí não tôi đông cứng. Sau đó đến lượt hai lá phổi.
Lí do là bởi tại ngay khúc quanh của đường cao tốc, nơi tôi đang tiến đến với tốc độ ánh sáng là ba làn đường xe kẹt cứng.
❀ ❀ ❀
[1] Một chương trình cho phép đổi xe cũ lấy xe mới.