Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
11 ◄○►

❊ ❊ ❊

Trụ sở cơ quan chống khủng bố của NYPD trông vô cùng ấn tượng. Bên ngoài, nó có vẻ như một tòa nhà văn phòng bình thường nằm giữa một khu công nghiệp chán ngắt. Bên trong, nó giống như phim trường của bộ phim hình sự 24.

Ở đây có các bản đồ điện tử, những viên cảnh sát mặt ngầu và số TV màn hình phẳng thì còn nhiều hơn cả ở sân vận động Yankee mới. Theo sau sếp qua khu trung tâm, tôi thất vọng vì không được tụt xuống phòng họp qua một cái cửa sập như James Bond[1] hay Perry Thú mỏ vịt[2].

Tôi bắt đầu nhận ra lí do vụ đe dọa ở thư viện lại gây chú ý đến thế. Giám đốc sở không muốn vừa nhậm chức đã bị người ta đánh giá thấp năng lực bảo vệ thành phố của mình.

Cuộc họp được tổ chức trong một phòng hội thảo giống như cái bể cá bằng kính, nằm cạnh phòng mang tên phòng Tình báo Toàn cầu. Tôi nhận ra ngay người trợ lí giám đốc sở và vị sếp của cơ quan Chống khủng bố. Mặc dù họ mặc bộ đồ chơi golf giống nhau nhưng vẻ bề ngoài lại trái ngược đến là khôi hài. Flaum cao và gầy còn Ciardi lùn và béo. Tôi nhìn họ mà liên tưởng tới những cặp đôi có ngoại hình tương phản, ví dụ như Rocky và Bullwinkle hay Laurel và Hardy.

Không may thay, tôi còn thấy cả sếp của Miriam, McGirth, với bộ mặt chảy nhão và hơi thở phì phò, trông như Sếp Tweed của nhóm chính trị Tammany Hall. Bên cạnh ông ta là Cell của đội Phá dỡ Bom mìn và hai gã đặc vụ lực lưỡng có mặt ở thư viện ngày hôm qua. Báo cáo tình báo về các vụ đánh bom khủng bố mới nhất trên khắp thế giới xếp thành chồng, đặt chính giữa cái bàn dài. Tôi ngồi xuống ghế và cầm một bản báo cáo lên.

— Mike, sao anh không bắt đầu bằng những thông tin anh đã thu thập được? - Miriam nói ngay khi tôi ngồi còn chưa ấm chỗ.

— Ồ hẳn rồi, - tôi đứng dậy, bắn về phía chị ánh mắt khó chịu. - Về cơ bản, chiều hôm qua, một quả bom đã được bỏ lại trong phòng đọc tại chi nhánh chính của thư viện công cộng New York. Nó giống một chiếc laptop Macintosh được nối với một khối thuốc nổ dẻo. Thiết bị đó rất phức tạp và có thể giết chết hàng chục người. Một tin nhắn điện tử khó hiểu để lại trên chiếc laptop tuyên bố rằng thiết bị đó sẽ không nổ, nhưng cái tiếp theo sẽ nổ, thề trước đôi mắt của Lawrence, nhưng tôi không hiểu hung thủ muốn ám chỉ điều gì. Không có nhân chứng, theo như những gì chúng tôi được biết cho đến thời điểm này.

— Chúa ơi. Trước đôi mắt ai? Lawrence xứ Ả rập[3] ư? - Sếp McGirth nói, chơi nổi như thường lệ.

— Ai tìm ra thiết bị đó? - Flaum, viên chỉ huy cơ quan Tình báo có dáng người cao dong dỏng, vẻ bề ngoài trông như một giáo sư hỏi.

— Một sinh viên trường đại học New York báo cho nhân viên bảo vệ về một chiếc laptop không biết của ai, - Cell trả lời thay tôi. - Bảo vệ mở máy, nhìn thấy dòng tin nhắn liền ra lệnh cho mọi người sơ tán ngay rồi gọi cho chúng tôi.

— Ở đó không có kiểm tra an ninh à? - Ciardi hỏi.

— Có, một cậu sinh viên làm thêm mùa hè kiểm tra các túi xách, - tôi nói và nhìn vào sổ tay. - Nhưng chỉ là để cho mọi người không ăn cắp sách thôi. Những người thường lui tới thư viện có thể đem laptop vào. Với lại, ngày nào cậu ta chả thấy một cái laptop Apple.

— Thế còn máy quay an ninh thì sao? - Viên chỉ huy béo lùn của cơ quan Chống khủng bố hỏi.

— Đã bị tháo ra vì hiện thư viện đang đại tu, - tôi đáp.

— Ted, chỗ anh có nhận được đe dọa nào có thể liên quan đến chuyện này không? - Trợ lí giám đốc sở, Sander Flaum, hỏi đại diện cao cấp của FBI.

Người cao hơn trong hai đặc vụ lắc đầu.

— Chúng tôi không nhận được báo cáo nào cho thấy trao đổi thông tin giữa các tổ chức khủng bố tăng lên, - anh ta nói. - Nhưng bọn Hezbollah[4] thích dùng chất nổ dẻo lắm đấy nhé.

“Hezbollah ư?” Tôi nghĩ. “Điều này nghe thật điên rồ. Hay đúng vậy nhỉ?”

— Bennett, hình như anh có duyên với những chuyện bực mình như thế này, - viên chỉ huy đáng ghét của đội thám tử, McGinnis, nói. - Ý kiến chuyên môn của anh thế nào?

— Tôi vẫn cho rằng đây là tác phẩm của một thằng điên duy nhất, - tôi nói. - Nếu thủ phạm là băng nhóm Hezbollah thì vì lí gì chúng lại không cho nổ bom? Tôi thấy thủ phạm là một thằng điên muốn nổi tiếng, có kĩ thuật cơ khí đặc biệt nguy hiểm thì đúng hơn.

Những tiếng xì xào bàn tán vang lên trong phòng họp. Cho rằng quả bom đó không phải là tác phẩm của phần tử khủng bố không phải ý kiến của đại đa số người ở đây. Nếu thủ phạm chỉ hành động đơn độc, bị mắc chứng hoang tưởng bệnh hoạn thì tất cả chúng ta ở đây để làm gì?

— Thế còn chất nổ thì sao? - Viên chỉ huy cơ quan Tình báo nói. - Nó có nguồn gốc từ nước ngoài. Biết đâu cái dòng chữ dở hơi kia chỉ nhằm đánh lạc hướng chúng ta. Bọn tâm thần có bao giờ làm việc khoa học được thế này không?

— Anh sẽ ngạc nhiên đấy, - Miriam nói.

— Nếu không ai phản đối thì vụ này sẽ tiếp tục do đội Trọng án phụ trách cho đến khi có thông báo tiếp theo, - người đứng đầu cơ quan Chống khủng bố nói và sốt ruột nhìn quanh bàn.

Tôi đang nghĩ đến chuyện cất tiếng phản đối và nói rằng mình đang đi nghỉ thì nhận ngay cái nhìn của Miriam.

— Và đừng để mặt anh lù lù xuất hiện trên TV đấy, rõ chưa Bennett? Đây là một vụ mật. - McGirth nói khi tôi đi ra. - Tôi biết đôi khi anh thấy điều đó chẳng dễ dàng chút nào.

Tôi há miệng định phun ra một nhận xét đầy hàm ý thì Miriam đã đứng ở phía sau và đẩy tôi đi ra.

❀ ❀ ❀

[1] Điệp viên 007.

[2] Điệp viên thú mỏ vịt trong series phim hoạt hình Phineas and Ferb.

[3] Nhân vật chính trong bộ phim cùng tên sản xuất vào năm 1962.

[4] Tổ chức khủng bố Liban.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.