Tôi không chắc mình tỉnh giấc lúc mấy giờ. Trong bóng tối đen kịt của phòng ngủ ở căn nhà trên bãi biển, người tôi đầm đìa mồ hôi. Còn sớm. Quá sớm là đằng khác.
Sau vài phút, biết là không thể nào ngủ lại được nữa, tôi quyết định sẽ sử dụng cái đầu đã tỉnh táo và lén trở lại chỗ làm trong khi mọi người còn say giấc nồng. Hơn nữa hôm nay là thứ sáu và biết đâu tôi sẽ xong việc sớm và có thể về nhà mà không gặp nạn tắc đường vào dịp cuối tuần. Rốt cuộc đó vẫn là chuyện của tôi, và tôi phải giải quyết cho xong.
Mặt trời chỉ vừa ló dạng sau lưng khi tôi lái xe về hạ Manhattan. Bên cạnh một quầy bán báo tôi thấy trang nhất của tờ Post trưng tấm ảnh kẻ tình nghi cắt ra từ cuốn băng an ninh dưới dòng tít “BỘ MẶT CỦA ÁC QUỶ”. Lần đầu tiên cánh báo chí đặt được cái tít ra hồn. Đến tôi cũng chẳng nghĩ ra được tiêu đề nào thỏa đáng hơn.
Vì còn rất sớm nên bên ngoài trụ sở hoàn toàn vắng bóng các hãng đưa tin. “Con chim dậy sớm này khôn ranh hơn lũ sâu rồi,” tôi nghĩ trong khi người gác cổng ngái ngủ nâng thanh chắn cho xe tôi vào bãi đỗ.
Trong căn phòng vắng tanh của đội, tôi thấy trên bàn mình có một đống thư để lại từ ca trực đêm qua. Tôi hi vọng nhận được một lời báo án sau khi bức ảnh cùng bức kí họa đã được đăng trên mặt báo, nhưng hóa ra tôi chỉ thu được khoảng mươi lăm lời thú tội vớ vẩn và hai bà thầy bói xin giúp đỡ. Tôi dẹp mớ thư từ vào tập hồ sơ rác trong góc tủ, nơi xứng đáng với chúng, sau đó gọi vài cú điện thoại ngắn gọn đến mấy cảnh sát đã được điều tới trực tại các hiện trường trước.
Cũng chẳng có manh mối gì từ họ. Tên sát nhân không quay lại. Mở hộp thư điện tử, tôi được biết bên pháp y cũng không tìm được dấu vết gì trên chiếc xe đẩy người ta tìm được bé Angela tội nghiệp. Mặc kệ tiến trình vụ án đã có bước đột phá, nhưng có vẻ còn lâu chúng tôi mới tóm được tên tội phạm ranh ma này.
Trong khi nhìn quanh căn phòng vắng ngắt, tôi quyết định phải làm cái gì đó khôn ngoan. Tôi ngồi và cố nghĩ xem Emily Parker sẽ làm gì. Tôi cho là cô sẽ hít một hơi thật sâu rồi kiên nhẫn nhìn lại toàn bộ sự việc một cách kiên nhẫn, khách quan và không để sự chán chường xen vào. Mặc dù đó có vẻ là một nhiệm vụ bất khả thi nhưng tôi quyết thử. Tôi bật bình pha cà phê và quay lại dọn dẹp bàn làm việc.
Việc đầu tiên tôi làm là đeo kính lên và xem qua những tập hồ sơ Emily đã thu thập cho tôi về những tay tội phạm thích bắt chước hành vi phạm tội của kẻ khác. Một trong số đó nổi bật hơn hẳn, một tên giết người hàng loạt theo kiểu mô phỏng ở thành phố New York vào đầu những năm chín mươi.
Hắn là Heriberto Seda, một thanh niên hơi loạn trí xuất thân từ khu Đông New York, Brooklyn, đã giết ba người và làm bị thương bốn người khác bằng những khẩu súng ngắn tự chế. Những bức thư gửi cảnh sát được tìm thấy cạnh xác nạn nhân tuyên bố hắn là sát nhân Zodiac khét tiếng ở San Francisco hồi thập niên sáu mươi và giờ đã chuyển tới New York. Khi bị tóm, hắn khai với cảnh sát hắn nhận là Zodiac bởi vì Zodiac đã deo rắc nỗi kinh hoàng lên cả một thành phố mà vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
— Tôi muốn được chú ý, - Seda nói. - Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình quan trọng. Tôi sống trong cô độc và đau khổ. Tôi không có bạn bè.
Với giả thuyết đó trong đầu, tôi rót một cốc cà phê và bày ra bàn hồ sơ của sáu vụ án. Bốn trong đó được thực hiện theo phong cách của George Metesky, Kẻ Đánh bom Tâm thần. Hai vụ sau gần giống với cung cách của Con trai Sam, và vụ cuối cùng thì rập khuôn theo Ma cà rồng Brooklyn, Albert Fish.
“Thằng cha của tôi mạo danh cả ba kẻ kia sao?” Tôi tự hỏi. Tôi nhấm nháp cà phê và ngồi ngả người trên ghế, nhìn lên trần nhà và suy ngẫm. Có vẻ như không phải. Tôi thấy mặc dù cả ba kiểu hành sự mà gã hung thủ của tôi chọn đều là những phương thức gây án lập dị, nhưng mỗi phong cách đều được làm lại theo cách riêng của hắn. Kẻ Đánh bom Tâm thần đã từng là một nhân viên bất mãn của công ty điện Con Edison và dường như chỉ muốn trả thù. Con trai Sam giống với Seda hơn, một kẻ tìm kiếm sự nổi tiếng theo phương thức hạ đẳng, một kẻ đồi bại giết người chỉ để có cảm giác tự tin, một kẻ thèm muốn sự nổi tiếng và được chú ý. Albert Fish thì càng giống với những kẻ tâm thần thích bạo dâm như Ted Bundy, không hề quan tâm đến tiếng tăm mà chỉ tìm được khoái lạc tình dục khi bắt kẻ khác phải đau đớn.
Tôi cầm bút chì lên và quay giữa mấy ngón tay. Làm sao một người có thể vừa trả thù hèn hạ vừa hồi hộp chơi trò ú òa quái đản lại vừa thưởng thức sự đau đớn của nạn nhân chứ?
“Hắn không thể,” tôi nghĩ trong khi cố phi chiếc bút chì dính trần nhưng trượt. “Điều đó chả có nghĩa lí gì sất.”