Sau khi đã tưới ướt nhà bếp, tôi quyết định tạm gác những suy tư trăn trở về các vụ án mạng lại và cho Mary nghỉ một chút, thế là tôi dắt bọn trẻ ra biển.
Hẳn một cơn bão sắp đổ tới hoặc đã ở rất gần bờ, bởi vì biển động mạnh. Những con sóng xám xanh của Đại Tây Dương cao tới năm foot, đủ cao để khiến mấy tay lướt sóng đổ cả ra ngoài kia, lẫn trong những thuyền đánh cá gần bờ.
Có ít nhất hơn một tá cảnh sát và lính cứu hỏa cùng nhân viên viễn thông đến nghỉ ở đây. New York là nơi cuối cùng người ta nghĩ đến khi muốn đi lướt sóng, nhưng điều đó cũng có thể xảy ra nếu bạn xoay xở nhét được một con thuyền lướt ván lên chuyến tàu A.
Tôi ngồi trên bờ nhìn lũ trẻ bì bõm lội trong vùng nước nông, đào cát tìm dã tràng bằng gót chân như đã được tôi bày cho. Tôi nhớ hồi còn bé tôi cũng chơi trò đó cùng mấy anh em họ. Tôi nhớ có lần đã thấy một chiếc đi-văng màu da cam kiểu thập niên 70 bị sóng lớn quật tơi bời như món hàng trưng bày lấy ra từ một cửa hàng Ethan Allen bị chìm dưới nước. Tôi còn nhớ đã dừng lại để nhìn chiếc Concorde cất cánh từ phi trường Kennedy bay sang trời Âu. Bạn sẽ không thể chiêm ngưỡng nó kĩ như khi đứng sững sờ mê hoặc trước nó, cố không tè ra quần khi nghe thấy âm thanh của động cơ siêu âm, tiếng gầm chói tai kinh khủng làm xương cốt bủn rủn.
Khi tôi quay lại nhìn đám “thanh niên hư” - như cách tôi và Chrissy thường gọi mấy đứa lớn hơn - bơi lội, tôi thấy Seamus cũng đang ở ngoài đó với chúng. Có một lúc, ông cụ bảy mươi còn đứng lên tấm ván lướt sóng. Nhưng chỉ trong một phần ngàn giây. Có lúc ông còn lộn một vòng và gần được vòng thứ hai, chổng cái mông gầy gò ướt nước lên không trung như người chết đuối. Mấy người cứu hộ hoảng hốt tuýt còi inh ỏi. Một giây sau, Seamus nhô lên khỏi mặt nước, hai tay giơ cao đắc thắng. Tôi không sao nín cười nổi. Quả là kẻ ngốc sẽ không biết tự ái.
Tôi ra hiệu cho Seamus lên bờ làm bảo mẫu, còn tôi xuống nước thị phạm. Thật kì quái, bởi thật ra tôi có biết gì đâu. Tôi lóng ngóng đứng trên tấm ván trượt một lát, trước khi đại dương lôi tuột nó khỏi chân tôi. Thay vì bực dọc, tôi quyết định lướt ván theo cách mà Chúa quyết định một anh chàng New York nên lướt. Tôi làm khá ngon lành, cho đến khi một con sóng khỉ gió suýt lôi tuột chiếc quần Hawaii của tôi. May mà tôi giữ lại được nhờ cú móc chân phải sau chót.
— Mình đúng là ngài Quần Xà Lỏn thật rồi, - tôi lẩm bẩm, kéo chặt sợi dây rút.
— Gặp vấn đề gì sao? - Ai đó hỏi.
Khi tôi ngẩng lên, cằm tôi trễ chẳng kém gì cái quần. Cuối cùng Mary Catherine cũng quyết định nhập bọn với chúng tôi. Trong một bộ bikini. Một bộ bikini màu đỏ mới toanh. Tôi biết tất cả đồ bơi của Mary, và thứ nàng chưa mặc dứt khoát là mới rồi. Là một thám tử, tôi được huấn luyện để chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhặt.
Tôi cố ra vẻ thờ ơ, làm như thể việc cô bảo mẫu của chúng tôi ăn mặc như một cô người mẫu trong các áp-phích của hãng đồ lót Maxim chẳng khác nào việc đứng chờ một chuyến xe buýt xuyên thành phố.
— Gặp vấn đề à? - Nàng nhắc lại trong khi chạm nhẹ vào tôi bằng tất cả mái tóc óng vàng, làn da nâu và bộ bikini mỏng.
Một giây sau, nàng biến mất trong làn nước biển. Có lẽ nàng đã bơi về Ireland. Nàng rất có thể là một mĩ nhân ngư trở lại với biển cả.
“Cố hít thở bình thường đi nào,” tôi tự nhủ.