“Đúng là Một Chuyện Rất Xấu đã xảy ra,” tôi nghĩ. Sau hai mươi phút còi hụ inh ỏi, tôi nhảy bổ vào phòng tạm giam Berger ở phía sau phân khu.
Berger không còn nằm trên giường nữa. Và, dù không muốn nhưng tôi vẫn hoảng hốt khi thấy mông y lại lòi khỏi chăn.
Cánh EMT đã đi từ lâu, thế chỗ họ là một nữ nhân viên pháp y bé như chim chích tên là Alejandra Robles từng làm việc cùng tôi. Trong khi Alejandra làm những công việc thường nhật của chị, tôi chú mục vào cái xác to tướng của gã đàn ông. Y có mọi thứ - học hành đầy đủ, của cải đề huề, căn hộ tuyệt vời nhất Manhattan - vậy mà lại làm chuyện này? Đặt những khối thuốc nổ dẻo ư? Sát hại trẻ con ư? Tự tử ư? Y là kẻ có vấn đề về tâm lí nhất mà tôi từng gặp, mà tôi đã tiếp xúc với không ít hạng người.
Điều tồi tệ nhất là dường như tất cả đã được lên kịch bản sẵn. Những con người bị tước đoạt mạng sống kia dường như chỉ để mang lại mười lăm phút hư danh phù phiếm của Berger mà thôi. Tôi cố không nghĩ xem điều đó có ý nghĩa gì, và rồi đây loài người sẽ đi đến đâu. Thế nhưng tôi lại không thể không nghĩ đến.
Alejandra quỳ trước mặt Berger, chĩa chiếc đèn pin vào miệng y.
— Tôi nghĩ hắn khó mà nói “a” nổi.
— Chuẩn đấy, - chị nói và vẫy tôi đến gần. - Tôi nghĩ nguyên nhân tử vong là do dùng thuốc độc. Tôi đoán là cyanide, căn cứ vào sắc đỏ trên gương mặt hắn, nhưng chúng ta không thể biết rõ khi chưa có kết quả phân tích độc tố.
Chị rọi lên hàm trên của hắn.
— Nhìn xem, - chị nói và bảo tôi nhòm vào khoang miệng Berger, - thấy cái răng hàm đó không? Đó là răng giả. Chắc chắn hắn giấu thuốc độc ở đó. Anh tin nổi không?
Sau khi Berger đã được đẩy ra ngoài, tôi đứng ở hành lang bên ngoài văn phòng đội thám tử của phân khu tại tầng hai, gọi cho Emily Parker lúc này vẫn đang ở khách sạn.
— Anh nghĩ em nên ngồi xuống để nghe tin này, - tôi nói khi cô nghe máy.
— Anh tìm được Carl rồi à? - Cô đoán.
— Không, - tôi nói. - Anh gọi để thông báo về Berger kia. Hắn ngỏm rồi. Tự tử. Hắn giấu thuốc độc trong một chiếc răng rỗng, có vẻ là một viên cyanide, giống như một tay gián điệp Đức quốc xã vậy. Anh tính viết điếu văn thế này em xem có được không nhé: “Lawrence Berger, sống quái dị, chết quái dị, quái dị trong lòng đồng bào hắn”.
— Khoan đã. Anh nói là cyanide Giữ máy nhé. Để em xem sổ tay đã. Trời đất! Hắn lại làm vậy rồi. Từng có kẻ chọn cách tương tự hắn. Maggie O’Malley, một nữ y tá tự đặt cho mình biệt danh Thiên thần Bóng tối của Bellevue, đã nuốt một viên cyanide sau khi bị buộc tội sát hại vài trẻ sơ sinh vào hồi đầu thế kỉ mười chín.
— Anh cần chăm xem kênh History Channel thôi, - tôi nói và day thái dương.