Sáng hôm sau, tôi dậy sớm. Trong ánh sáng ảm đạm của hừng đông, tôi xỏ chân vào đôi giày mềm và đạp xe lên một quán ăn ngon cách nhà nghỉ trên bãi biển hai căn nhà về phía bắc. Sau khi mua khoảng hai mươi cái bánh mì xoáy Kaiser Roll và hai pound thịt xông khói, tôi ngồi tại chiếc bàn ngoài trời kê ở bãi đỗ xe vẫn còn tối om của quán nhấm nháp tách cà phê và nhìn ra biển.
Trong khi ngắm mặt trời dần nhô lên, tôi nhớ lại mùa hè năm tôi mười bảy. Tôi và một cậu bạn, do quá “lậm” cuốn tiểu thuyết của Jack Kerouac, đã vẫy xe đi nhờ đến bờ biển New Jersey để thăm một cô gái mà bạn tôi quen. Bạn tôi và cô gái tíu tít bên nhau, bỏ lại tôi ngủ lăn lóc trên bãi biển. Lang thang một mình với tiếng hải âu kêu chao chát, thoạt tiên tôi rất chán, nhưng rồi tôi quay lại bờ nước và ngồi đó, mắt mở to và người như hóa đá, lần đầu tiên choáng ngợp vì hóa ra thế giới có thể bằng phẳng đến kì diệu thế kia.
Tôi mỉm cười khi nhớ đến lúc ở bên Mary Catherine đêm qua. “Chả trách mình lại nghĩ đến những năm tháng tuổi trẻ,” tôi nghĩ và uống nốt tách cà phê vani French Green Mountain. Sau đêm hôm qua, hiển nhiên tôi cảm thấy mình như trở lại tuổi mười bảy. Tôi chắc chắn đang hành động như một đứa trẻ. Không hề tệ nếu xét theo khía cạnh nào đó. Tôi thực sự thích được tận hưởng cuộc sống như vậy.
Khi tôi về đến nhà thì Seamus đang ngồi chờ ở hiên. Nhìn gương mặt cắt không ra giọt máu của ông là tôi biết ngay có chuyện chẳng lành. Không hiểu sao ông lại cầm điện thoại của tôi. Tôi phanh xe đạp và buông phắt nó xuống trong lúc nhảy lên bậc thang.
— Đừng chứ! Chuyện gì vậy? Đứa trẻ nào gặp chuyện sao ông?
Seamus lắc đầu.
— Michael, bọn trẻ không sao, - ông nói, bình tĩnh tới kì lạ.
Michael?
Chết tiệt. Chuyện này rất tệ. Lần cuối cùng tôi nghe ông gọi tôi bằng tên thánh là vào cái buổi sáng tôi chôn cất vợ mình.
Tôi nghe thấy tiếng radio từ trong nhà vọng ra từ sau lưng ông. Rất nhiều khoảng nhát gừng chen giữa tiếng phát thanh vội vã. Seamus đưa cho tôi chiếc điện thoại đang rung. Có mười bốn tin nhắn từ sếp.
— Bennett đây, - tôi nói vào điện thoại trong khi nhìn Seamus nhắm mắt và làm dấu thánh.
— Ôi Mike ơi, - sếp của tôi, Miriam, nói. - Anh sẽ không tin nổi đâu. Một quả bom vừa phát nổ ở ga Trung tâm. Bốn người thiệt mạng. Hơn mười người bị thương. Một cảnh sát đã tử nạn, Mike ạ.
Tôi ngước nhìn bầu trời như lát cẩm thạch màu xanh hồng, rồi nhìn Seamus, cuối cùng nhìn tấm ván lát sàn hiên đầy cát. Buổi sáng thanh bình với những chiêm nghiệm cuộc đời theo kiểu Deepak Chopra đã chính thức chấm dứt. Thế giới rộng lớn đủ những điều tồi tệ đã quay lại để bắt tôi phải chú ý, giống như một viên gạch xỉ nữa bay thẳng qua ô cửa sổ nhìn ra vịnh biển của tôi.
— Tôi sẽ đến ngay, - tôi nói và lắc đầu. - Cho tôi một tiếng.