Một giờ sau, tôi ở ngoài hiên gỗ đằng sau ngôi nhà của tổ tiên, hí hoáy với chiếc vỉ nướng gia truyền. Mấy cái xúc xích nằm trên giá giữ nhiệt. Những lát phô mai chờ được đặt lên những miếng thịt bò đang kêu xèo xèo trên vỉ. Khói xanh ám lên mặt tôi còn chai bia Spaten đang lạnh buốt trong tay tôi. Chúng tôi ở sát mép nước và tiếng những con sóng ì oạp vỗ vào nền cát nén chặt nghe mới rõ làm sao.
Nếu tựa lưng vào hàng lan can kêu cọt cà cọt kẹt của cái hiên gỗ sau nhà và nhìn sang trái, tôi có thể thấy rõ Đại Tây Dương ở phía đông, chỉ cách đây hai khu đất. Nếu quay sang phải, nhìn về phía bên kia vịnh Jamaica, tôi còn chiêm ngưỡng được cả mặt trời đang dần khuất sau đường chân trời của Manhattan, nơi tôi làm việc. Đã hơn tuần nay tôi không nhìn về phía đó và mong sao tôi vẫn chẳng phải thấy nó trước ngày mồng một tháng tám. Và chắc chắn là tôi không muốn nhìn ngó gì rồi. Tôi đang sống tại một nơi đẹp đẽ mà bao người ao ước. Có thể không ai mong ước có cái vụ ẩu đả xảy ra trong bãi đỗ xe nhà thờ, nhưng thế vẫn còn tốt chán.
Tôi nghe loáng thoáng gì đó đang được phát trên kênh XM của đài radio phía sau. Đó là một bài hát của thập niên tám mươi, Everybody Wants to Rule the World của ban nhạc Tears for Fears. Tôi cười thành tiếng khi nhớ lại lúc tôi và Maeve nhảy nhót theo giai điệu của nó trong đám cưới. Tôi vặn to radio. Các bạn nên biết rằng tôi tôn thờ năm 1985. Không Internet. Tóc vuốt keo dựng đứng. Weird AI Yankovic[1]. Những bộ phim của đạo diễn John Hughes. Nếu có một đường ống có thể dẫn người ta quay ngược lại quá khứ, đảm bảo tôi sẽ chui vào ngay!
— Đến lượt đức Cha rồi đấy, - tôi nghe thấy giọng Trent vọng ra từ đằng sau.
Trong nhà, trên bàn bếp, ván bài poker chơi theo kiểu vùng Riviera của người Ireland đang vào hồi gay cấn. Suốt buổi tối, cả đống kẹo đã được chuyền từ tay nọ sang tay kia.
— Thôi được, rút bài của ta đi, - Seamus nói.
— Cụ ơi, đây không phải bài blackjack đâu, - Fiona vừa càu nhàu vừa cười khúc khích.
— Vậy thì tố à? - Seamus thử lại.
Tôi nghĩ đến điều anh bạn mới Flaherty của chúng tôi nói về cái gia đình đa sắc tộc này. Thật buồn cười khi mọi người hiểu sai về nó đến thế. Gia đình tôi không phải một thử nghiệm xã hội của giới nghệ sĩ Hollywood. Đám trẻ nhà tôi đến từ nhiều vụ án và từ công việc của Maeve - người vợ đã lìa bỏ cõi đời của tôi. Nàng là một y tá chuyên về các tổn thương tinh thần ở trung tâm y tế Jacobi, Bronx. Các con tôi đã sống sót sau những vụ việc khủng khiếp nhất mà thành phố New York có thể có. Nghiện ngập, đói nghèo, tự tử. Maeve và tôi đều xuất thân từ những gia đình đông đúc, nhưng bản thân chúng tôi lại không thể sinh con. Vì thế, chúng tôi nhận nuôi bọn trẻ, mở rộng vòng tay đón nhận từng đứa một. Điều đó vừa đơn giản mà cũng thật điên rồ.
Tôi quay lại khi Trent kéo cửa chớp và bước ra ngoài hiên. Tôi đang chuẩn bị tinh thần cho một cuộc nói chuyện nghiêm túc giữa hai bố con về bọn phân biệt chủng tộc ngu độn thì nhận thấy thằng bé đang cầm gì đó trong tay. Đó là chiếc điện thoại di động công tác của tôi và nó đang rung. Tôi hoảng hốt liếc nhìn Manhattan. Tôi biết mà. Cái gì quá tốt đẹp thì chẳng bền lâu, chưa kể đến cái cung cách yên bình quá mức này.
— Nhấn nút trả lời hộ bố với, - cuối cùng tôi nói với thằng bé trong tâm trạng khó chịu.
— Benett đây, - Trent trầm giọng, - cho tôi một vụ án đi nào.
— Lanh lắm, - tôi nói và rút chiếc điện thoại di động khỏi tay thằng bé.
— Đó không phải tôi đâu, - tôi nói và vặn nhỏ radio. - Và chị cứ giữ lại vụ án ấy cũng không sao.
— Giá như tôi có thể, - sếp mới của tôi, thám tử Miriam Schwartz, nói.
Tôi nhắm mắt. “Đồ ngu!” Tôi đã biết là lẽ ra chúng tôi nên biến tới tận Grand Canyon rồi mà.
— Tôi đang nghỉ phép mà, - tôi phản đối.
— Cả hai chúng ta đều đang đi nghỉ, nhưng đây là một vụ lớn, Mike ạ. Một vụ lớn của bộ Nội An. Tôi vừa nói chuyện với đội Kiểm soát Quân sự Manhattan. Có kẻ đã bỏ lại một quả bom tại chi nhánh chính của thư viện công cộng New York.
Tôi suýt làm rơi điện thoại vì cảm giác lạnh buốt đang chạy dọc sống lưng và xuống tận gót chân. Bụng tôi quặn lên khi những kí ức về những công việc dưới hố sâu của Trung tâm Thương mại Quốc tế sau vụ khủng bố ngày 11/9 hiện ra trước mắt. Sợ hãi, đau buồn, điên giận vô ích, những mảnh kim loại nhọn sắc tanh mùi tận thế găm vào quần áo tôi, vào lòng tay tôi. “Khốn nạn thật”, tôi nghĩ. Không được lặp lại. Xin đừng lặp lại.
— Một quả bom? - Tôi chậm rãi nói. - Đã đặt kíp nổ chưa?
— Chưa, tạ ơn Chúa. Nhưng theo lời Paul của đội Phá dỡ Bom mìn thì nó “tinh vi phát tởm lên được”. Trên đó có một tin nhắn.
— Tôi căm ghét ba cái tin nhắn khốn nạn đó. Một lời xin lỗi hả? - Tôi nói.
— Không may mắn thế đâu, Mike, - Miriam nói. - Nó viết: “Quả bom này sẽ không nổ. Nhưng quả sau thì có đó.” Đại khái thế. Giám đốc sở cảnh sát yêu cầu đội Trọng án vào cuộc. Tôi cần một nhân vật cầm cương vụ này. Đó là anh đấy, Mickey.
— Mickey vừa đi mất rồi, - tôi rên rẩm. - Đây là Donald. Chị có nhắn gì cho Mickey không?
— Mike, bọn họ đang chờ anh, - sếp tôi giục.
— À, ai không chờ chứ? - Tôi nói và ném bịch cái xẻng xúc đi khi món thịt bò của tôi cháy khét lèn lẹt.
❀ ❀ ❀
[1] Weird AI Yankovic là nhạc sĩ sáng tác kiêm ca sĩ Mỹ, nổi tiếng vào những năm 80 của thế kỉ XX.