Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 76
76 ◄○►

❊ ❊ ❊

Berger bừng tỉnh khỏi dòng hoài niệm khi viên luật sư lâu năm của y, Allen Duques, mở cửa bước vào.

Duques, cổ đông của một tập đoàn toàn cầu có trụ sở tại số 100 đại lộ Lexington, lo liệu việc cho y. Viên luật sư trung niên có khổ người to bè, vẻ ngoài của một nhà hiền triết đang vô cùng bối rối khi thấy Berger phía sau đống hổ lốn. Viên luật sư kéo một cái ghế xếp đến trước sợi dây ngăn cách và ngần ngừ một lúc mới ngồi xuống, tựa như không muốn làm bẩn bộ vét màu xanh lơ hoàn hảo.

— Lawrence, hãy nói với tôi là tất cả những gì cảnh sát nói đều không phải sự thật đi, - viên luật sư tóc muối tiêu vừa nói vừa tắt chiếc BlackBerry. - Những vụ giết người và đánh bom ga Trung tâm đó, ngài thừa nhận có liên can ư? Tôi không hiểu.

Cái má như của chó mặt xệ rung theo cái lắc đầu của Berger.

— Allen, tôi sẽ cố giải thích ngay đây, nhưng trước hết anh có đem cái đó đến không? Trứng cá muối ấy? - Berger phấp phỏng hỏi.

Y đã nhâm nhi không biết bao nhiêu lon đặc sản Iran đó trên giường ngay trước khi bị bắt. Cái ý nghĩ được đánh chén thêm một hộp cuối cùng đựng thứ vàng đen ấy cứ đeo đẳng y mãi.

— Dĩ nhiên rồi, Lawrence, nhưng không may lúc vào đây, người ta đã lục soát đồ đạc tôi mang theo. Nó đã bị tịch thu, tôi xin lỗi phải nói với ngài như vậy. Tôi đồ là chuyện này có liên quan đến viên cảnh sát đã bỏ mạng trong vụ đánh bom ở ga Trung tâm. Tôi e là ngài không có bạn ở đây đâu.

Ngay lập tức, Berger òa khóc. Trong tâm trí, y hình dung ra bức Christ of St. John of the Cross của Dali với chúa Jesus bị đóng đinh trên cây thánh giá đang lơ lửng trên mặt nước mênh mông, được vẽ theo góc độ từ bầu trời đen tối chiếu xuống.

— Ngài Lawrence, ngài không sao chứ? - Duques nói. - Tôi nghĩ chúng ta nên nghiêm túc xem xét dùng việc mất trí để được giảm án. Tôi rất… tôi rất lo cho ngài.

— Ngày mai chúng ta hãy nói đến chuyện đó tại buổi khởi tố được không, Allen? - Berger nói sau khi bình tĩnh lại. - Làm ơn, lúc này tôi thật sự muốn ở một mình.

Sau khi viên luật sư nhanh chóng rời đi, Berger quay mặt vào tường. Trong khi y rầu rĩ ngắm nghía hình vẽ thô thiển những bộ phận sinh dục và những từ bốn chữ bậy bạ khắc chi chít trên lớp vữa, y đột ngột nghe thấy tiếng vỗ tay. Từ đâu đó phía sau cánh cửa sắt khép kín, TV đang chiếu một sự kiện thể thao. Y nghe rõ cả tiếng đám đông reo hò, một giọng vô cùng phấn khích và nhiều tiếng vỗ tay nữa.

Một cơn lạnh buốt xiên vào ngực y như một lưỡi dao. Y nghĩ về đời mình. Y đã làm được gì cho mình nào? Y đã làm được gì cho người khác?

Y nhét ngón cái và ngón trỏ vào miệng như sắp sửa huýt còi. Nhưng không, y ấn ngón cái lên trên cái răng hàm thứ ba phía trên bên trái, và thận trọng móc một thứ từ hốc răng ra. Y giơ một thứ trông như một viên kẹo đỏ nhỏ ra trước ánh sáng. Đó là một viên con nhộng đặc biệt bên trong chứa chất lỏng. Thực ra nó là thuốc độc, một món cocktail chết người gồm cyanide và codeine.

Đã tới lúc chuyển sang phương án dự phòng tình huống bất ngờ. Kế hoạch mà ngay cả Carl cũng không hề hay biết. Với y, mọi chuyện đã kết thúc, Berger nghĩ và nhìn viên thuốc. Trong thành trì trí óc thiêng liêng của mình, y hình dung mình có thể lạnh lùng nhìn thiên hạ và lớn tiếng chê cười. Còn về phần thực hiện, y biết mình không thể.

Y biết Carl sẽ thất vọng đến thế nào về mình. Bởi cái kế hoạch hai người đã thống nhất với nhau đã không thực sự hoàn tất. Tất cả những gì đã diễn ra cho đến nay chỉ là giai đoạn một mà thôi.

Một khi Berger chết, di chúc của y sẽ ngay lập tức bị cô em gái ở Minesota phản đối. Mọi tài sản của y, kể cả cái quỹ giết người vớ vẩn mà y cho phép Carl sử dụng, đều sẽ bị đóng băng tức thì. Carl, người bạn duy nhất có lẽ y từng có, rồi đây sẽ phải sống khốn khó.

“Nhưng y chẳng giúp được gì hơn nữa rồi,” Berger nghĩ và vội nhét viên thuốc vào miệng.

Berger rất ngạc nhiên. Thay vì nhâm nhi như mọi khi, y cắn mạnh và nuốt gọn. Y cứ tưởng mình sẽ nôn mửa trước vị đắng đột ngột, nhưng y lại thở chậm rãi, thận trọng cho đến khi cảm thấy dễ chịu hơn và căn phòng bắt đầu tối dần.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.