Một hoặc hai ngày sau vụ 11/9, một bức ảnh đẹp chụp chiếc xe cứu hỏa đang chạy qua cầu Brooklyn trên đường đến đám cháy ở Tháp Đôi được đăng nổi bật trên trang nhất của tờ Daily News. Đó là một bức ảnh gây chấn động, thậm chí trước khi người ta biết rằng toàn bộ lính cứu hỏa trên chiếc xe, những thành viên của đội Ladder 118, đều thiệt mạng trong vụ sụp đổ sau đó.
Trong khi lái chiếc Suburban tàn tạ của mình chạy trên con đường bên dưới cây cầu nổi tiếng đó để vào thành phố, đến nơi hẹn với quả bom trên phố 42, không hiểu vì lí do quái quỷ nào mà tôi không thể thôi nghĩ về bức ảnh ấy. Tôi không đi tiếp đường cao tốc FDR nữa mà chạy theo những con phố nhỏ, từ phố St. James tới phố Bowery để đến đại lộ Nam công viên. Cách ga Trung tâm nửa dãy nhà về phía tây, các thanh chắn gỗ của NYPD đã được dựng lên, chặn hai đầu phố 42 lại. Phía sau dải băng màu vàng niêm phong hiện trường, đám đông du khách châu Á và châu Âu đang đứng dàn hàng ngang, máy ảnh giơ cao chụp lia lịa.
Sau khi lách được qua vòng rào ngoài cùng, tôi đậu xe sau một chiếc xe ô tô có trang bị hệ thống bộ đàm của phân khu 17, cách phố 42 khoảng nửa dãy nhà về phía nam. Lúc chui ra ngoài, tôi nhìn thấy một chiếc Crown Vic màu xanh mới coóng và hai anh chàng cao dong dỏng trông rất gọn gàng với áo phông đồng phục của JTTF[1] đang ngồi trên mui chiếc xe đó và nói chuyện điện thoại.
Tôi không nghĩ họ đến đây để chơi. Gọi đặc vụ JTTF khi mới chỉ hơi nghi ngờ vụ việc có liên quan tới khủng bố là chuyện chúng tôi thường làm sau vụ 11/9. Lúc tôi đi ngang qua, mấy gã đặc vụ có vẻ không mấy ấn tượng với tôi hoặc với cái phù hiệu sáng loáng tôi đeo. Tôi biết lẽ ra mình nên mặc thêm áo khoác bên ngoài chiếc sơ mi Hawaii này mới phải.
Khi đến góc đường đối diện thư viện, tôi đã thấy thêm nhiều rào chắn ở nơi phố 42 giao với đại lộ 6 và cách đây ba dãy nhà tại cả hai hướng xuôi xuống đại lộ 5 và ngược lại. Sự yên tĩnh và thiếu vắng dòng xe cộ thường xuyên qua lại tại ngã tư đông đúc nhất trái đất này giống như một cảnh tượng kì dị trong một bộ phim về xác ướp vậy.
— Sarge, qué pasa?[2] - Tôi nói và trưng cái phù hiệu sáng loáng cho nữ cảnh sát gốc Tây Ban Nha đang đứng gác tại chiếc cổng nhôm của vành đai canh gác phía trong.
— Hình như có tên vô lại nào đó đã trả thư viện một quả bom hẹn giờ thay cho những cuốn sách đã quá hẹn. - Cô ta nói trong khi tôi kí vào sổ nhật kí hiện trường. - Chúng tôi đã cho phong tỏa toàn bộ khu vực, kể cả công viên Bryant. Quả bom dở hơi kia ở bên trong ấy. Đội Bắc Midtown đã đưa một xe buýt chở các nhân chứng cùng các nhân viên thư viện trở về phân khu, nhưng nghe đâu không khai thác được thông tin hữu dụng nào.
Tôi đi giữa các hàng cột và đài phun nước của thư viện, qua mấy cảnh sát của lực lượng Bắc Midtown và phân khu 17. Vài gã đang cầm thứ gì đó trông giống súng rađa nhưng thực ra đấy là mấy cái máy dò phóng xạ. Một chiếc xe van chứa vô số những thiết bị kiểm tra mà có trời mới biết là gì đậu ngay trên lề đường.
Ở cửa chính của thư viện, một anh chàng tóc đỏ mặc bộ đồ liền thân Tyvek màu trắng đang dắt một con chó Lab lông vàng. Tôi biết Labrado không phải đồ cảnh, mà là giống chó EDC[3], một cỗ máy phát hiện chất nổ. Tôi thích chó, nhưng không phải lúc chúng xuất hiện giữa hiện trường một vụ án hình sự. Một con chó tại những nơi như thế này chứng tỏ sự hiện diện của bom hoặc xác chết, mà tôi thì không đặc biệt hứng thú được thấy một trong hai thứ đó.
“Mọi chuyện có vẻ không được tốt lắm,” tôi nghĩ trong khi bước lên những bậc cầu thang giữa hai con sư tử đá to lớn.
❀ ❀ ❀
[1] Đội Đặc nhiệm Phối hợp Chống Khủng bố. Đây là lực lượng hợp tác giữa FBI và NYPD.
[2] Tiếng Tây Ban Nha: Hạ sĩ, có chuyện gì thế?
[3] Chó đánh hơi bom mìn.