Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
10 ◄○►

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, tôi đi làm sớm. Nếu như anh đang đi nghỉ ở nơi tít tắp tận cùng của Queens và không muốn bị kẹt cứng trong dòng phương tiện ùn ùn đổ về thành phố thì anh đành phải mắt nhắm mắt mở ngồi trong xe vào lúc năm giờ rưỡi thôi.

Đêm qua, nhờ tảng gạch xỉ do ủy ban chào mừng của Breezy Point gửi đến mà tôi chẳng ngủ được bao lăm. Lũ trẻ nhà tôi đều sợ run người, và dù không muốn thừa nhận nhưng thật ra tôi cũng chẳng khác gì. Thằng nhãi Flaherty có vẻ thật sự bị điên, và tôi, tôi biết rất rõ những thằng điên có thể làm gì.

Sau sự cố tối qua, tôi đã gọi đến phân khu 100 phụ trách khu vực Breezy Point, hay 1-0-0 theo cách gọi của cảnh sát và khoảng nửa tiếng sau họ mới cử một xe đến. Chúng tôi điền tờ khai, nhưng bằng vẻ mặt của viên chỉ huy thì tôi có cảm tưởng rằng việc truy tìm thủ phạm không nằm trong danh sách ưu tiên của anh ta. Công việc cho tôi ưu đãi nhiều thế cơ đấy! Điều tốt nhất chúng tôi có thể làm sau đó là gọi người đến sửa cửa sổ và hi vọng mọi chuyện sẽ chấm dứt tại đây.

Trước khi lên đường, tôi kiểm tra chiếc BlackBerry và biết rằng địa điểm họp sáng nay đã được đổi từ sở chỉ huy One Police Plaza sang cơ quan Chống khủng bố trực thuộc NYPD nằm tại nơi giáp ranh giữa Brooklyn và Queens. Dù mừng vì không phải đi xa nhưng tôi không thích vụ việc diễn biến quá nhanh. Hi vọng cứu vãn kì nghỉ dường như sắp tan thành mây khói trước tốc độ phát triển nhanh tới chóng mặt của vụ án này.

Lúc tôi đang trên đường đi, Miriam đã gọi điện đề nghị chúng tôi gặp nhau trước, cùng dùng bữa sáng tại một quán ăn gần cơ quan Chống khủng bố để thống nhất quan điểm. Tôi đến trước và kiếm được một bàn cạnh cửa sổ nhìn xuống một bãi phế liệu rất rộng.

Phía sau quầy, kênh Channel Two bị tắt tiếng đang phát phóng sự về vụ đe dọa đánh bom. Tiếp theo cảnh toàn bộ thư viện quay từ trên cao là hình ảnh một nữ phóng viên xinh đẹp đứng cạnh rào chắn của cảnh sát.

Một tài xế xe tải ngồi ở bàn bên cạnh tròn mắt nhìn khi tôi rên lên thành tiếng trong chiếc cốc sứ của mình. Tôi biết chuyện này sẽ đến mà. Sức nóng của truyền thông sẽ làm những người đứng đầu nóng gáy, và theo kinh nghiệm cay đắng của tôi thì bao giờ sự việc cũng sẽ nhanh chóng đi theo một hướng - hướng tồi tệ, chĩa thẳng vào tôi.

Khoảng mười phút sau, tôi ngồi bên ô cửa sổ nhìn sếp Miriam bước ra từ chiếc Honda. Thanh lịch, khỏe mạnh và trông bình thản làm tôi phát cáu lên được, Miriam trông giống bà nội trợ của một gia đình thượng lưu hơn là một nữ cảnh sát thành phố có cái đầu nhạy bén. Mặc dù chính chị đã ra lệnh cho tôi phải về làm việc dù đang đi nghỉ, tôi vẫn thích vị sếp mới tràn đầy nhiệt huyết này. Chỉ huy đội Trọng án, lực lượng Delta của NYPD, dường như là việc khó chẳng kém gì bắc thang lên trời. Không chỉ Miriam có thể bị cấp trên lôi ra khiển trách bất cứ lúc nào trong khi đương đầu với các vụ án rắc rối, mà chị còn phải thu phục sự kính trọng và trung thành của những thám tử giỏi nhất sở, những kẻ vốn thường rất khó tính khó nết. Đó quả là một thách thức. Bằng cách nào đó mà Miriam, một cựu phi công của lực lượng không quân, đã thu phục được họ bằng sự khéo léo, khiếu hài hước và trí thông minh. Chị luôn ủng hộ lính của mình vô điều kiện và tuyệt đối không chấp nhận lí do thoái thác của bất cứ ai trong đội. Kể cả của tôi, thật không may.

— Có tin gì mới không, anh chàng vui vẻ? - sếp của tôi vừa nói vừa ngồi xuống.

— Để xem nào. Hừm. Tôi đoán tin nổi bật ngày hôm nay là “Cảnh sát đang đi nghỉ bị phá bĩnh,” - tôi nói.

— Này, tôi hiểu mà, đồng nghiệp. Tôi đang ở Cap Cod, nhâm nhi li cocktail vị đào thì bị gọi.

— Cùng ai vậy? Tôi có biết không? - Tôi nói.

— Một quý cô sẽ không bao giờ nói ra, - chị nói và nháy mắt tinh quái. - Dù sao đi nữa, hi vọng nghe xong tin này tâm trạng anh vẫn tốt. Sander Flaum thuộc đơn vị Tình báo, Ciardi chỉ huy cơ quan Chống khủng bố và một đám đặc vụ ngồi lê đôi mách nữa sẽ có mặt trong cuộc họp sáng nay. Hôm nay anh sẽ là người báo cáo chính, vậy đừng để cho bọn họ bẫy được anh đấy nhé.

— Khoan đã. Chị nói lại xem nào, - tôi nói. - Tôi là thám tử chính trong vụ này à? Vậy bây giờ tôi đi nghỉ hè vào lúc nào đây? Đêm chăng?

— Ồ, Mike, - Miriam nói trong khi một cô phục vụ bàn đến rót cà phê cho chị. - Dân Ireland các anh có tài ăn nói lưu loát mà. Trước có Yeast, Joyce[1], và bây giờ có anh.

— Với một cô gái Do Thái xinh đẹp đến từ Brooklyn, chị cũng biết dùng lời ngon tiếng ngọt khi cần thiết đấy chứ, - tôi nói. - Nghiêm túc đấy, hai sếp cơ à? Tại sao mọi gánh nặng đều rơi vào ngày chủ nhật chứ?

— Phòng thí nghiệm đã có kết quả về chất nổ. Đó là chất nổ T4 xuất xứ châu Âu, chính xác hơn là từ Italia. Anh biết rõ là giám đốc sở hành xử kì quặc đến thế nào với thứ gì có chút xíu dây dưa với khủng bố rồi mà.

Giám đốc sở mới, Ken Rodin, một kẻ hay gây gổ, vốn là cựu cảnh sát khu vực thủ cựu, đến giờ vẫn còn đeo một khẩu 38 li nơi mắt cá chân bên trên đôi giày da Italia. Mỗi khi có vụ án nào xảy ra trong thành phố, chỉ thị đầu tiên của ông ta (hay như một số người gọi là ám ảnh của ông ta) bao giờ cũng là phải ngăn chặn một hành động khủng bố khác trong phiên trực. Điều đó không hề hoang tưởng như thoạt nghe, bởi vì thành phố New York vẫn nằm trong top đầu danh sách yêu thích của các tổ chức khủng bố.

— Mặc dầu vẫn còn sớm để kết luận rằng đây là một vụ khủng bố, nhưng vào thời điểm hiện tại, chúng ta vẫn nằm trong mức độ 1 của thước đo DEFCON[2]. Chiếc BlackBerry của tôi xì khói suốt cả đêm qua.

— McGirth có đến đó không?

Tom McGinnis, hay McGirth như mọi người thường gọi do thân hình quá nữ tính của anh ta, là chỉ huy bộ phận thám tử, sếp của Miriam và có lẽ là vị sếp nhiễu sự khát khao quyền lực nhất NYPD.

Miriam đảo mắt xác nhận.

— Thế còn ba cái chuyện chính trị trong nước thì sao đây? - Tôi nói. - chuyện gì đã xảy ra với lời động viên của giám đốc sở về việc thị trưởng muốn một vai trò mới cho đội Trọng án? “Thoải mái làm gì các anh cần. Đừng lo tới các chính sách. Chỉ cần kết quả.” Nhớ chứ?

— Phải, phải, nhưng vô phước là thị trưởng và giám đốc sở sẽ không có mặt trong cuộc họp hôm nay, - Miriam nói. - Hôm nay chúng ta mới là những kẻ phải đưa đầu ra cho mấy ông sếp ác ma của sở chém. Tại sao tôi lại nói là chúng ta nhỉ? Mike, đó là việc của anh, bởi hôm nay anh là nhân vật chính.

— Ồ, may cho tôi quá, - tôi nói và nhấm nháp cà phê trong khi mặt trời hắt nắng lên những chiếc xe cũ nát ngoài cửa sổ.

❀ ❀ ❀

[1] Yeast, Joyce: hai nhà thơ lớn của Ireland.

[2] Thước đo mức độ báo động an ninh của Mỹ, trong đó 1 là cao nhất, 5 là thấp nhất.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.