Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 68
68 ◄○►

❊ ❊ ❊

Dường như chỉ sau một nhịp tim đập rất nhanh, Emily đã đổ vào lòng tôi khi chiếc xe van chùn lại sau một tiếng phanh kít. Đầu tôi suýt va phải nóc xe khi chiếc xe van băng qua đại lộ 5 và phi lên vỉa hè trước tòa nhà của Berger.

Cửa sau xe bật mở, Emily và tôi nhanh chóng theo đội chiến thuật băng qua vỉa hè và bước vào một mái che có màu xanh lá. Khi mắt đã quen với bóng tối mờ mờ trong sảnh, tôi nhìn thấy người gác cổng đứng sát tường, cạnh một bức tranh sơn dầu khổ lớn, mũ nằm dưới sàn giữa hai chân, đôi tay đi găng trắng giơ lên trời. Một tấm biển cạnh anh ta ghi dòng chữ: BÁO TRƯỚC KHI CÓ KHÁCH ĐẾN THĂM.

— Hôm nay thì miễn nhé, anh bạn, - Hobart nói và đội mũ lại cho anh ta.

Mọi người đứng khựng lại khi cửa của chiếc thang máy ốp gỗ ở cuối hành lang mở ra. Năm sáu ngọn đèn laze chĩa thẳng vào hai người cao ráo mặc đồ công sở sang trọng.

Họ chưa kịp mở miệng thì đã bị bắt nằm úp mặt vào tấm thảm phương Đông.

— Thưa sếp, họ không mang vũ khí, - Wong nói và ném cho Hobart chiếc ví của nam doanh nhân.

Một người đàn ông to lớn tóc đen, mặc quần áo bảo hộ màu xanh lơ và đeo kính có gọng bước ra từ một cánh cửa cạnh thang máy.

— Thưa ngài sĩ quan, thang máy sau ở đây. Đường này. - Ông ta nói đặc sệt giọng Đông Âu và rối rít vẫy chúng tôi.

Một tốp người ở lại giám sát sảnh chính còn chúng tôi đi qua một hành lang bụi bặm phía sau và chui vào một thang máy chở hàng đã cũ xì.

— Chuyện này thật là điên rồ, điên rồ quá, - viên quản lí tòa nhà nói đi nói lại câu ấy trong khi điều khiển thang máy.

“Đúng thế,” tôi nghĩ. Lúc này chẳng còn ai mở miệng bông đùa hay nói một câu nào trong lúc các tầng nhà lần lượt vuột qua trong tiếng xích chuyển động rào rạo rất khó chịu.

Đến tầng trên cùng, chúng tôi bước ra một hành lang hẹp, xám xịt không có cửa sổ, được chiếu sáng nhờ duy nhất một bóng đèn treo lủng lẳng. Rõ ràng đây là lối vào dành cho nhân viên phục vụ. Hobart đưa tay ra hiệu cho chúng tôi dừng trước chỗ ngoặt của hành lang, bên cạnh mấy thùng rác. Hai người chạy lên, quỳ bên cạnh ổ khóa cửa sau của căn hộ nhà Berger và đặt khối bộc phá.

Họ chạy trở lại và Hobart gọi bộ đàm cho những cảnh sát đặc nhiệm dưới tầng hầm.

— Vào vị trí, - Hobart nói.

— Rõ. Kéo cầu dao. Điện đã tắt. Xông vào đi, - một cảnh sát đáp.

Hobart gật đầu. Sau đó, một đặc công nối cái kíp nổ trông giống một cái dập ghim lại và cửa sau nhà Berger tan tành trong một tiếng nổ chát chúa.

Những khoảnh khắc tiếp sau đó là cả một sự hỗn độn gồm những tiếng hét và tiếng chân người chạy rầm rập.

— FBI đây! - Hobart gào lên bằng cái giọng tưởng chừng có thể xô đổ cả cánh cửa. - Nằm xuống! Nằm xuống! FBI đây! Tất cả mọi người nằm xuống sàn!

Phía sau nhóm SWAT, Emily và tôi bước qua phần còn lại của cánh cửa vẫn còn bốc khói để vào một gian bếp trần cao vút. Thay cho mặt bàn bếp bằng đá hoa cương và những cái chạn cao như tôi đang chờ đợi là những lò nướng công nghiệp đã sử dụng lâu và mặt bàn bếp bằng thép không gỉ. Nhưng gian bếp này chẳng là gì nếu so với phòng ăn.

Mười hai chiếc bàn phủ khăn linen và bên trên đã bày sẵn những bộ bát đĩa trang trọng và những cây nến chưa được châm lửa. Vì lí do nào đó mà tất cả đồ sứ, đồ pha lê và đồ bạc để sẵn khiến căn phòng có vẻ rờn rợn đến khó tin. Trong phòng còn có cả một cây đại dương cầm kê trên sân khấu trong góc phòng, chúng tôi có cảm giác như vừa bước vào một nhà hàng vậy.

— Em thật chẳng biết chúng ta phải tìm kiếm cái gì nữa, - Emily nói và lắc đầu.

Chúng tôi đi vào một phòng khách ốp gỗ còn rộng hơn. Một số lượng khổng lồ các tác phẩm nghệ thuật được treo trên bức tường ốp gỗ dái ngựa. Ở đây có những bức phác thảo, ảnh chụp và cả những bức tranh có vẻ là tác phẩm của danh họa người Pháp Renoir, toàn những thứ đáng được trưng bày trong viện bảo tàng. Ngoài ra trong phòng còn được trang bị những món đồ hiện đại.

— Tranh nhiều hơn cả diện tích tường, - tôi nhận xét.

Chúng tôi đang bước về phía cầu thang ở phía cuối phòng thì nghe thấy tiếng hét vọng từ trên gác xuống. Một cái đèn chùm khổng lồ kêu loảng xoảng, tiếp theo là tiếng gào nghe sởn da gà.

— Cái gì thế này? Tại sao các người vào nhà tôi? Các người đang làm cái quái quỷ gì vậy? - Tôi nghe ra mấy lời đó lúc lên tới tầng trên, tại ngay ngưỡng cửa đầy lính đặc công.

Sau đó, tôi nhìn vào trong.

— Không, - tôi nói, mắt trợn tròn.

Emily đâm sầm cả vào tôi để nhìn rõ hơn.

— Cái quái quỷ gì thế này? - Cô nói, lắc đầu.

— Các người làm đau lưng tôi. Lưng tôi yếu lắm đấy, - một người đàn ông nằm bẹp dưới sàn, một gã béo bệu, trần truồng, nói.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.