Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
28 ◄○►

❊ ❊ ❊

Khi Berger trở lại căn hộ của mình thì đã gần tám giờ sáng.

Tại chỗ hốc tường cao hơi tối, gã thật sự đã quỳ trước bức họa đầu tiên của Salvador Dali và thầm cầu xin danh họa người Tây Ban Nha hãy cứu giúp và ban cho gã sức mạnh. Gã nhớ đến một câu nói của danh họa đó: “Hồi sáu tuổi tôi muốn làm một đầu bếp. Lên bảy, tôi muốn là Napoleon. Và kể từ đó, tham vọng của tôi cứ lớn dần.”

Berger đứng đó và mỉm cười. Mỗi khoảnh khắc, mỗi hơi thở lại càng thêm ngọt ngào hơn khi gã đến gần với cái chết hơn. Thoạt đầu, gã sợ hãi khi nghĩ đến mọi thứ sẽ ra sao. Giờ đây gã thấy cái chết tới cũng không có gì khó hiểu. Gã thấy mừng.

Trong thư viện lớn của căn hộ, Berger chậm rãi cởi hết quần áo. Gã cầm chiếc điều khiển và đứng trước màn hình TV plasma Panasonic 103 inch trị giá năm mươi nghìn đô-la. Gã liếc nhìn chiếc ghế da mềm màu vàng bơ, nơi gã vẫn thường ngả lưng thưởng thức những bộ phim ưa thích, nhưng không ngồi xuống. Để xem cái này, gã phải đứng.

Gã bấm điều khiển. Trên màn hình xuất hiện quảng cáo cho một thứ đồ dùng phụ nữ, sau đó Matt Lauer choán hết bức tường.

— Không để quý khán giả đợi lâu hơn nữa, - Lauer nói, - hãy cùng đến Plaza và The Show nào!

Một thanh niên da đen mặc bộ liền màu da cam kiểu của tù nhân đeo đầy dây chuyền vàng nháy mắt trên màn hình.

— Các bạn đã sẵn sàng tạo ra chút huyên náo chưa nào? - The Show hỏi.

Phía sau anh ta, một đoàn những nam nữ ca sĩ hát nền và vũ công trẻ trung trong trang phục quần áo tù và đứng im lìm như những lính gác ở điện Buckingham đang chờ cho nhịp trống đầu tiên cất lên để bắt đầu vung tay vung chân tùy hứng.

Rất nhiều thanh niên trong đám đông cầm điện thoại di động trong tay để quay lại sự kiện trọng đại này. Berger cũng giơ điện thoại, nhưng không phải để chụp ảnh.

Gã sắp tự họa chân dung gã.

Gã nhấn nút quay số nhanh.

— Và một, hai… - The Show nói.

— Buổi biểu diễn kết thúc, - Berger nói.

Một ánh sáng lóe lên. Một tiếng nổ bất ngờ nối tiếp bởi một tiếng vọng dài, đinh tai nhức óc. The Show đứng đó, micro áp vào cái miệng há hốc trong khi máy quay lia qua vai anh ta để bắt cảnh một cột khói. Xem qua màn hình 1080 HD và nghe âm thanh phát ra từ dàn âm thanh Dolby Surround, Berger cảm thấy kích động. Gã chuyển sang kênh hai.

Lúc này, chương trình Early Show của đài CBS đang lên sóng. Cô nàng dẫn chương trình trông có vẻ lẳng lơ đang rán cá trên trường quay tại phố 59 và đại lộ 5 cùng đầu bếp Wolfgang Puck nổi tiếng.

— Đó, cô nhìn xem, thấy chưa? - Wolfgang nói.

— Vâng, Wolfie, tôi hiểu, tôi hiểu, - Berger nói trong khi bấm một số gọi nhanh khác để kết nối với thiết bị gã đã đặt cạnh thùng rác phía sau tay đầu bếp.

Ngay lập tức, một tiếng nổ nữa còn lớn hơn tiếng thứ nhất vang lên. Có ai đó bắt đầu gào thét.

— Đó là cái mi đáng nhận được, - Berger mắng, rồi chuyển sang kênh ABC.

Diane Sawyer đang phỏng vấn một nhà văn chuyên viết về đề tài thể thao đang quảng cáo cho cuốn sách bán chạy nhất vừa vô vị nhạt nhẽo vừa lâm li thống thiết của anh ta. Họ đang ở ngoài một trong những trường quay có mái che của đài ABC tại quảng trường Thời đại.

— Xin hãy cho chúng tôi biết ông lấy ý tưởng đó từ đâu? - Diane hỏi.

— Nghĩ lại đi, đừng hỏi cho mất công, - Berger nói trong khi bấm số gọi quả bom thứ ba gã đã chôn tại chính giữa quảng trường Thời đại, ngay dưới chân cô nàng.

“Âm thanh xem chừng nhỏ hơn nhưng cũng đúng thôi vì quả bom được chôn dưới lòng đất mà,” Berger nghĩ và nhìn xuống tấm thảm phương Đông dưới chân. “Không biết có mảnh kính vỡ nào bắn từ đó vào tận đây không nhỉ?” Gã gật đầu, cười toe toét. “Quả thực có một mảnh. Thật phi thường!”

Thỏa mãn, gã tắt cái TV to tướng đi. Cảnh hỗn loạn sau đó sẽ chứng tỏ cái gì nhỉ? Mọi người sợ chất nổ ư? Điều đó gã biết. Quá rõ là đằng khác. Giờ là lúc nghỉ ngơi trước khi ăn trưa.

Gã thật sự rất tự hào về mấy quả bom. Chúng rất đơn giản, chỉ với mấy thỏi mìn nặng khoảng 20 ounce[1] được gắn với ăng-ten wifi nối đến một viên pin cúc bằng một đoạn dây nổ. Không lớn, nhưng đủ khiến mọi người sợ mất mật. Đủ khiến mọi người bắt đầu phải thận trọng khi đặt bước chân tiếp theo.

Những chất nổ có sức công phá lớn sẽ nhắm vào các tòa nhà nổi tiếng. Gã nên chọn nơi nào đây nhỉ?

Gã vào phòng tắm và vặn vòi nước. Gã nhỏ vài giọt sữa tắm tạo bọt, cho muối tắm rồi đốt vài cây nến. Gã nhét một đĩa CD vừa mua ở Bed Bath & Beyond vào máy nghe nhạc. Gã nuốt hai viên vitamin P - viết tắt cho Percocet - và thả mình vào làn nước ấm trong khi một giọng nữ trong vắt như giọng ca thiên thần vang giữa những bức tường bằng đá cẩm thạch trắng sáng.

— Ai biết con đường sẽ dẫn tới đâu? - Berger hát theo.

Gã nhắm mắt.

Ngày này sẽ dẫn tới đâu,

Chỉ thời gian mới biết.

❀ ❀ ❀

[1] 1 ounce bằng 28,3 gam.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.