Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
13 ◄○►

❊ ❊ ❊

Tóc Berger còn ướt vì vừa gội xong. Gã đang lái chiếc Mercedes xanh lơ rời Manhattan chạy về phía đông, băng băng trên đường cao tốc Cross Bronx. Thấy con hải âu đậu trên lan can của một cây cầu vượt ám khói thải đen sì, gã nhìn màn hình hệ thống chỉ đường vệ tinh trên bảng đồng hồ gỗ bóng lộn của chiếc xe mui trần. Vẫn chưa đến trưa, vậy mà gã đã gần tới nơi rồi. Mọi chuyện đều đúng như ý gã - luôn sớm hơn dự tính.

Gã cầm cốc cà phê đen nhấp một ngụm rồi đặt lại chỗ để trước khi xi nhan và rẽ sang đường 1-95 Bắc. Mấy phút sau, gã rẽ vào lối ra số mười một trên làn đường phía bắc, chạy tới Pelham, Bronx. Gã lái xe khoảng mười phút nữa rồi mới dừng lại tại vạch sang đường vắng tanh của đại lộ Baychester.

Gã ngồi đăm đăm nhìn khung cảnh vùng ngoại ô mờ sương. Những bụi cỏ dại ghetto um tùm mọc chen chúc qua những kẽ nứt trên vỉa hè xi măng bên cạnh. Xa xa đằng sau là những tòa nhà, những khu chung cư xấu xí xây bằng gạch san sát nhau, hết tòa này tới tòa khác.

Khu tổ hợp nhà cao tầng xuống cấp đó được gọi là Co-op City. Theo như những gì gã đọc được thì đây từng là dự án phát triển nhà ở lớn nhất nước Mỹ. Được xây dựng trên một bãi chôn rác thải lầy lội vào những năm 60, nó lẽ ra phải nhanh chóng giải quyết được vấn đề nhà ở cho tầng lớp trung lưu của New York. Nhưng không, giống như hầu hết các giải pháp tình thế không may mắn khác, nó cũng nhanh chóng trở thành một vấn đề cần phải giải quyết.

Berger tự hỏi không hiểu vùng đô thị hoang phế này vào hồi cuối năm 1975 trông ra sao. “Chắc là tệ hơn,” gã nghĩ và lắc đầu.

“Suy nghĩ linh tinh thế là đủ rồi,” gã nghĩ trong khi nốc cạn cốc cà phê. Gã nhắm mắt và không nghĩ gì ngoại trừ công việc trước mắt. Gã hít thật sâu và thở ra từ từ nhiều lần, giống như một diễn viên chờ lên sân khấu.

Gã đang ngồi luyện thở thì một chiếc Suv Denali màu xám ngọc trai đẹp mã mà gã chờ nãy giờ chạy ngang qua và dừng lại cách đó khoảng hai trăm foot.

— Chúng ta có gì ở đây đây? - Berger tự hỏi trong lúc quan sát cô gái gốc Tây Ban Nha bước ra khỏi xe. Berger cầm ống nhòm để ở ghế bên cạnh lên và nhanh chóng nhìn thật kĩ mục tiêu. Cô gái đó khoảng mười sáu tuổi. Ả trang điểm đậm, đeo chiếc kính râm hiệu Nicole Richie lớn hơn so với khuôn mặt, mặc mảnh bikini trên màu vàng nhạt khiêu khích và chiếc quần soóc bò chắc chắn chẳng bà mẹ nào đồng ý cho con mình mặc ra đường.

Berger mở tệp hồ sơ lúc nãy để dưới cái ống nhòm. Gã liếc nhìn bức ảnh của cô gái có tên Aida Morales. “Chính ả,” Berger nghĩ. “Mục tiêu đã được xác nhận.”

Chiếc Denali lăn bánh rời đi và cô gái bắt đầu rảo bước về phía xe của Berger đang đậu. Berger cố nén cười. Có nằm mơ gã cũng không thể sắp đặt mọi chuyện ngon lành hơn được. Gã nhanh chóng kiểm tra lại mình qua gương chiếu hậu. Gã vận lên người cái quần vải polyester lùng thùng màu nâu, sơ mi trắng đóng cúc tới tận cổ còn lùng thùng hơn. Gã còn độn thêm một cái túi giặt trong áo để trông to béo hơn.

Khi cô gái đi tới chỗ rẽ vào cửa sau tòa nhà, gã lấy một bộ tóc giả trong chiếc túi giấy để bên cạnh và đội lên. Gã ngắm nghía mình trong gương chiếu hậu, chỉnh lại bộ tóc giả xộc xệch cho đến khi hài lòng.

Khi cô gái đi được nửa con hẻm sau tòa nhà, tấm lưng trần của ả quay về phía gã thì gã bắt đầu chạy tới, miệng gào:

— Cô gì ơi! Cô gì ơi! - Gã kêu.

Cô ả dừng lại. Ả tỏ ra ngạc nhiên khi thấy bộ tóc giả. Nhưng lúc đó, gã đã ở quá gần còn ả đã nhận ra quá muộn.

Berger rút con dao giắt sau lưng ra. Đó là một con dao dã chiến sáng loáng, lưỡi dài tới chín inch. Rambo[1] hẳn cũng phải thèm muốn nó.

— Mày mà gào lên là tao khoét hai con mắt mày ra khỏi sọ đấy! - Gã nói và túm lấy lưng áo bikini giống như nắm dây điều khiển con rối. Gã lôi cô ta đi khoảng hai mươi bước, đến chỗ bốc dỡ hàng hóa phía sau tòa nhà nhanh hơn gã tưởng. Gã ấn cô ta vào khoảng trống giữa bức tường và cái thùng đựng rác to bằng cỡ chiếc xe tải. Một chiếc ghế nhựa nhỏ đặt cạnh nơi bốc dỡ. Có lẽ đó là chỗ bảo vệ vẫn ngồi.

— Đây, ngồi xuống đã. Thoải mái đi, - Berger nói và ấn cô gái xuống.

Sau đó, gã không lấy băng dính dán miệng cô ả như đã định, mà bắt đầu đâm luôn. Mùi hôi thối của rác rưởi và tiếng vo ve của lũ ruồi khiến gã không tài nào chịu nổi.

Nhát đầu tiên là vào vai Aida. Cô gái rú lên, miệng bị tay gã bịt chặt, ả ngước nhìn lên dãy cửa sổ và sân sau của tòa nhà hai mươi tầng mong tìm người cứu giúp. Nhưng ở đó chỉ có những cái máy điều hòa kêu rì rì rỏ nước tong tỏng cùng nhũng tấm kính cửa mà thôi. Không có ai ngoài họ.

Ả thét lên hai lần nữa khi Berger hơi xoáy dao rút ra, rồi đâm sang vai trái. Ả bắt đầu i ỉ khóc khi máu nhỏ giọt xuống nền xi măng nhớp nhúa bẩn thỉu.

— Đấy, thấy chưa? - Gã nói và vỗ má cô gái bằng bàn tay không dính máu. - Không tệ lắm, phải không nào? Gần xong rồi bé cưng ạ. Chỉ một phút nữa thôi, cả hai ta sẽ ra khỏi cái hố hôi thối này. Bé giỏi lắm.

❀ ❀ ❀

[1] Nhân vật hư cấu trong cuốn tiểu thuyết First Blood của nhà văn David Morrell, sau này được dựng thành phim. Nhân vật này chuyên sử dụng vũ khí là dao găm.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.