Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 85
85 ◄○►

❊ ❊ ❊

Sau hai giờ đùa nghịch trong làn nước biển, tôi trở lại văn phòng ngoài trời của mình. Tôi vẫn đi chân trần, tóc vẫn ướt nhưng lúc này đã mặc quần bò và áo phông, lon bia được thay bằng một cốc cà phê vị vani kiểu Pháp to tướng.

Ngay cả được kích thích bằng cà phê, tôi vẫn phải mất một lúc lâu mới tập trung nổi. Tôi phải làm việc để gạt bỏ những hình ảnh cứ bám chặt trong đầu ra trước đã. Cứ mỗi lần nhắm mắt, tôi lại thấy nước chảy thành dòng trên tấm lưng Mary, gương mặt xinh đẹp tươi cười của nàng lúc nằm trên khăn tắm bên cạnh tôi, nàng nhắm mắt, đôi má rám nắng lấm tấm cát. Toàn những hình ảnh tuyệt diệu khó lòng quên nổi.

Tôi biết nấn ná mãi với những hình ảnh đó là đùa với nguy hiểm. Sau khi vợ tôi qua đời, tâm hồn tôi giống như một bãi mìn của những cảm xúc bị chôn chặt, và nghĩ về Mary Catherine như thế này giống như ngang nhiên chạy bộ qua chính vùng đất đó. Nhưng tôi đã làm rồi còn đâu. Dĩ nhiên là tôi đã làm. Mọi cảnh sát đều có một tí mong muốn tự sát.

Khó nhọc nhưng cuối cùng tôi cũng phải bắt tay vào việc. Tôi dụi mắt vài phút, trấn tĩnh lại và nhấm nháp chút cà phê. Sau đó, tôi mở hồ sơ vụ án mạng và một lần nữa dấn thân vào vương quốc người chết. Tôi đọc tất cả thật kĩ càng. Điều tôi quan tâm nhất là mối liên hệ giữa Berger và Apt. Cái gì đã kéo bọn chúng đến với nhau? Phải chăng là một dạng sùng bái như Emily đã đề cập. Liệu hai người có thể lập thành một giáo phái không nhỉ?

Một lúc sau, Mary Catherine ra và rót thêm cà phê vào cốc cho tôi. Xui thay, nàng đã thay quần áo.

— Em không phải làm thế đâu, - tôi nói và mỉm cười. - Anh cảm ơn em đã giúp anh trông chừng lũ quỷ nhỏ. Nhắc đến mới nhớ, sao chúng im lặng thế?

— Mấy đứa lớn đi xem bắn pháo hoa, còn Seamus dẫn mấy tiểu yêu đến sân golf mini. Mọi người sẽ đem pizza về.

— Chỉ còn lại chúng ta thôi à? Vậy thì còn chờ gì nữa? - Tôi nói và bắt đầu đứng dậy. - Em ngồi đi, anh vào nhà lấy bia.

Nàng đặt tay lên ngực tôi.

— Không nhanh thế đâu, anh chàng ưa trốn việc ạ. Em bảo bọn trẻ đi chơi để chúng ta có một chút yên tĩnh. Anh cần làm việc. Anh phải bắt được kẻ anh đang truy đuổi và sau đó thật sự tận hưởng những ngày nghỉ còn lại. Lúc này, em chỉ muốn hắn bị bắt để anh được nghỉ ngơi một chút. Chỉ cần nhìn anh thôi em đã có cảm giác đang làm việc rồi.

— Sao em tốt với anh thế? - Tôi nói.

Nụ cười của Mary Catherine làm bừng sáng cả hàng hiên phía sau.

— Anh biết không, buồn cười lắm. Em cũng tự hỏi mình chính câu ấy đấy, - nàng nói.

Tôi miễn cưỡng quay lại với việc nhai đống tài liệu. Trong khi xem xét hồ sơ các vụ án, tôi giật mình hối hận vì đã không giữ được bí mật về cái chết của Berger trước báo giới. Nếu Apt thật sự đã bị tẩy não, chúng tôi có thể dùng mạng sống của Berger để dụ hắn vào tròng.

“Nhưng chúng tôi đã thua hẳn chưa?” Đột nhiên tôi phân vân. Chúng tôi có nên tổ chức tang lễ để dụ hắn đến không? Có thể tại công viên Trung tâm, đối diện với tòa nhà của hắn. Một dịp cho tất cả bạn bè và gia quyến Berger, nếu y có ai là bạn bè hay gia quyến, đến để tỏ lòng thương tiếc một gã bệnh hoạn đã sang thế giới bên kia.

Vài phút sau, tôi nghe có tiếng chuông điện thoại vang lên trong bếp. Tôi không muốn biết đó là ai. Giám đốc sở, có thể lắm. Chắc chắn là một lãnh đạo cấp trên nào đó đang sắp sửa bố thí cho tôi thêm chút trách nhiệm hoặc một chút trừng phạt. Tôi không cần cả hai.

Hóa ra tôi sai. Điều đón chờ tôi còn tệ hơn nhiều.

— Một nữ đặc vụ FBI gọi cho anh này, - Mary Catherine lạnh lùng thông báo từ bếp.

Tôi ngồi phắt dậy như vừa bị bắt quả tang làm việc sai trái.

— Ờ, - tôi nói. Tôi quên là đã cho Emily số điện thoại của nhà nghỉ này, đề phòng trường hợp điện thoại di động của tôi ngoài vùng phủ sóng.

— Mike, nghe đi, - Mary Catherine nói. - Cô ấy đang nói ba lăng nhăng gì đó ở đầu kia đấy. “Michael có đấy không? Tôi có thể nói chuyện với anh ấy không? Có phải Mary Catherine không?”

— Alô, - tôi nói khi vào bếp.

— Hi vọng em không làm phiền anh, Mike.

— Vớ vẩn, - tôi nói. - Emily, có chuyện gì vậy?

— Anh biết vì sao chúng ta gặp khó khăn trong việc tìm Apt trong các cơ sở dữ liệu không? Em nghĩ đã tìm ra lí do. Em vừa nhận được điện thoại của một người bạn ở lực lượng Đặc nhiệm Phối hợp Chống Khủng bố. Một người em họ của anh ấy có một sổ thông tin về Apt. Cô ấy muốn gặp chúng ta vào thứ hai.

— Tại sao cái cô em họ này không trao đổi với chúng ta qua điện thoại?

— Cô ấy làm trong ngành tình báo, Mike. Làm như chuyên án của chúng ta cần thêm yếu tố giật gân ấy. Rõ ràng CLA có liên quan đến chuyện này.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.