Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
22 ◄○►

❊ ❊ ❊

Bực bội, cảm thấy mình vô dụng và người ngợm lếch thếch, tôi đậu xe rồi ngồi một lúc. Tôi ngửi hai bàn tay mình. Lúc ở bệnh viện tôi đã kì cọ kĩ càng nhưng dường như chúng vẫn sặc mùi kim loại cháy và tử khí. Tôi đổ một ít nước rửa tay khô Purell vào tay và chà đến phát đau rát. Sau đó tôi rời xe, bước lên thềm và vào cửa trước.

Các thành viên gia đình đang quây quần ăn tối bên cái bàn trong bếp. Lúc tôi bước qua cửa bếp, không khí đang im lặng như trong bãi tha ma. Tôi đến cuối bàn, xem xét cằm của Ricky và con mắt bầm tím của Eddie.

Trong khi tôi làm việc với những xác chết thì mấy đứa trẻ xấc xược đã đánh hai đứa con mới lên mười và mười một tuổi của tôi trầy vi tróc vảy. Đây là nơi ẩn náu yên bình của tôi, vậy mà ngay cả chốn này cũng bị xáo trộn. Chẳng còn nơi nào an toàn nữa rồi.

— Các con, nói cho bố nghe xem có chuyện gì nào?

— Chúng con chỉ chơi bóng rổ trên cái sân cạnh bãi biển thôi ạ, - Ricky nói.

— Thế rồi Flaherty đến cùng với mấy thằng lớn hơn, - Eddie cướp lời. - Chúng cướp quả bóng và khi chúng con cố giành lại thì chúng đấm bọn con.

— Bố hiểu rồi. Bố biết các con rất ấm ức, nhưng chúng ta sẽ phải giải quyết chuyện này tốt nhất trong khả năng có thể. - Tôi nói và gượng cười. - Tin tốt là mọi người đều sẽ ổn cả, đúng không?

— Bố gọi thế này là ổn sao? - Juliana nói và chỉ vào cằm Ricky. Con bé bắt Eddie há miệng để chỉ cho tôi mấy cái răng mẻ.

— Bố, bố là cảnh sát. Bố có thể bắt giữ cái tên hư hỏng ấy không? - Jane hỏi.

— Không đơn giản thế đâu, - tôi nói, giữ cho giọng thật bình tĩnh và cười giả tạo để thuyết phục bọn nhỏ. - Cần phải có nhân chứng, các báo cáo của cảnh sát và những chuyện người lớn khác mà các con không nên lo đến. Bố sẽ xử lí chuyện này. Còn giờ, trước khi bố giải quyết xong, bố muốn các con phải cẩn thận. Đừng đi xa nhà. Nếu có thể hãy tránh xa bãi biển vài ngày.

— Vài ngày? Nhưng chúng ta đang đi nghỉ mà, - Brian nói.

— Đúng đấy, kì đi biển của bọn con, - Trent chen vào.

— Nào, nào, các con. Bố các con biết thế nào là tốt nhất, - Seamus nói khi cảm thấy tôi sắp gắt đến nơi. - Chúng ta cần sống theo lời Chúa dạy. Nếu ai tát ta, hãy giơ nốt má kia cho người ta tát.

— Vâng, - Brian nói, - thế để lần sau bọn con nhờ Flaherty đánh cho bung chỉ khâu giùm luôn.

Brian nói đúng. Chúng tôi bị ức hiếp và tôi đã quá mệt mỏi nên chẳng bịa ra được chuyện tào lao nào nữa để dỗ chúng rằng mọi chuyện vẫn êm đẹp.

Chính lúc đó Bridget ngồi đầu bàn đằng kia bắt đầu khóc, và gần như ngay lập tức, Fiona, cô em sinh đôi của nó cũng khóc theo.

— Con muốn về nhà, - Fiona nói.

— Con không muốn ở đây nữa, - Bridget nói thêm. - Bố, con không muốn anh Ricky và anh Eddie bị đánh. Chúng mình đến nhà bà dì Suzie ở nốt kì nghỉ này đi.

Dì Suzie sống ở Montgomery, New York. Dì và chú Jerry sở hữu một tiệm ăn ngon hết xảy tên là Black Yard Bistro. Mùa hè trước, chúng tôi đi nghỉ gần hồ Orange.

— Các con, hãy nhìn bố đây. Sẽ không ai bị đánh nữa và chúng ta sẽ vẫn có khoảng thời gian vui vẻ. Bố hứa sẽ lo liệu chuyện này. Bố hứa đấy.

Chúng mỉm cười. Cười nụ thôi, nhưng có cười là được rồi.

“Không thể để chúng thất vọng về mình được,” tôi nghĩ. “Không được, dù có xảy ra chuyện gì. Dù New York có bị tấn công cũng mặc.”

Tôi phải nghĩ ra gì đó. Nhưng nghĩ gì đây?

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.