Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
7 ◄○►

❊ ❊ ❊

Tôi chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì trên đời trong lúc vật lộn với nạn kẹt xe chiều thứ bảy trên BQE[1] để trở về Breezy Point. Không, khoan đã. Đó chính là điều mà tôi ước ao trở thành sự thật. Tôi gần như đã tuyệt vọng và vô cùng lo lắng sau khi nhìn thấy quả bom tinh vi và dòng chữ điện tử khó hiểu kia.

Cell và đội của anh ta đã hoàn thành việc cắt nát cái mặt bàn thư viện ấy để mang quả bom về trụ sở của họ ở Bronx. Một cuộc điện thoại nhanh đến Bắc Midtown đã cho chúng tôi biết rằng không một vị khách hoặc một nhân viên nào trong thư viện nhận thấy có ai hoặc vật gì đặc biệt khác thường.

Vì khu vực đó không được lắp đặt các máy quay an ninh nên về cơ bản chúng tôi không thu được thông tin gì, ngoại trừ một quả bom tự chế cực kì tinh vi và lời hứa từ một gã tâm thần yêu thích bạo lực rằng hắn sẽ còn tặng chúng tôi ít nhất một quả bom nữa. Đã thế, NYPD yêu cầu chúng tôi phải trình bày ngắn gọn về vụ việc này tại One Police Plaza[2] vào sáng mai, và tôi bắt buộc phải có mặt. “Mình căm ghét những thằng rồ bạo lực,” tôi nghĩ trong khi rẽ vào Belt Parkway. Đặc biệt là những kẻ có vẻ thực sự biết mình đang làm gì.

Mặc dù đã mười giờ đêm và đã quá giờ ngủ của mọi người, nhưng vào lúc tôi đỗ chiếc Suv và bước lên con đường đầy cát dẫn vào ngôi nhà bên bãi biển, mọi ô cửa sổ đều sáng đèn. Tôi nghe rõ tiếng các con trong nhà cười phá lên khi Seamus giải thích từ cho bọn trẻ đoán. Có vẻ họ đang chơi Pictionary, trò chơi ưa thích của ông nội tôi. Ông cụ là một diễn viên tấu hài bẩm sinh.

Tôi đi vòng ra sau, lấy hai chai bia và ra ngoài hiên mà nốc cạn. Khi trở lại, tôi thấy một cô gái tóc vàng khá ưa nhìn ngồi trên bậc thềm.

“Ê này, khoan đã,” tôi nghĩ sau khi hơi chững lại một chút. Đó không chỉ là một cô gái tóc vàng có ngoại hình ưa nhìn nào đó mà chính là cô trông trẻ nhà tôi, Mary Catherine.

— Này, - tôi gọi nàng, giơ hai chai Spaten ra ngoài sáng. - Nào. Chạy đi, trước khi có ai nhìn thấy.

Chúng tôi đi qua hai dãy nhà để ra bờ biển và bước trên những đụn cát, uống bia và tận hưởng khoảng thời gian của riêng mình. Chúng tôi rẽ trái và đi lên phía bắc về một quán bar dành cho lính cứu hỏa gần đó mang tên Sugar Bowl - chúng tôi từng đến đó hai lần, sau khi bọn trẻ đã ngủ cả.

Nếu đến đây mà các bạn vẫn chưa đoán được thì tôi xin nói giữa tôi với Mary Catherine không đơn thuần là quan hệ ông chủ - người làm công, chúng tôi chưa đi quá xa nhưng ai biết chuyện sẽ đến đâu. Ai chứ tôi không biết là cái chắc! Mary Catherine là một cô gái xinh đẹp. Tôi, dĩ nhiên, là một quý ông điển trai. Tôi và nàng đều bị thu hút bởi những người khác giới. Cộng thêm kì nghỉ cùng gia đình lớn, và thế là đủ điều kiện cho rơm bén lửa rồi. Chí ít đó là điều tôi đang hi vọng.

— Bài luận thế nào rồi? - Tôi nói trong khi chúng tôi đi dạo dọc bờ biển.

Ngoài việc là bảo mẫu cho gia đình Bennett, Mary Catherine còn có bằng cử nhân ngành lịch sử mĩ thuật của trường cao đẳng Trinity ở Dublin và hiện đã học được nửa khóa học thạc sĩ ở đại học Columbia. Ở nàng có cả sự thông minh và tinh tế lẫn xinh đẹp và nhân hậu. Nàng thật sự đặc biệt. Điều khiến nàng nhất quyết quanh quẩn bên gia đình chúng tôi hiện vẫn là một bí ẩn mà tôi chưa giải đáp nổi.

— Chưa xong, - nàng nói.

— Mà khóa học mùa hè là gì ấy nhỉ?

— Lịch sử kiến trúc, - nàng đáp.

Tôi chẳng biết nói gì tiếp. Bầu không khí giữa chúng tôi thật nặng nề.

— Thế các bạn học của em ra sao? - Tôi cố gợi chuyện.

Khi chúng tôi đến gần quán bar đông đúc và ầm ĩ, Mary Catherine đứng lại.

— Mike, đi tiếp đi. Thời tiết dễ chịu quá, - nàng nói và rẽ sang trái, băng qua vài đụn cát cùng mấy đám rong biển và hướng về phía Đại Tây Dương.

Tôi thích điều đó. Lần này tôi thoải mái hơn rồi.

— Nếu em muốn, - tôi nói.

Khi chúng tôi đang đi bên những con sóng rì rào vỗ bờ thì nàng đánh rơi chai bia. Chúng tôi chạy đến, cùng lúc chộp lấy nó và va đầu vào nhau trong khi bọt nước bắn tung toé quanh mắt cá chân.

— Em có sao không? - Tôi nói và đỡ vai nàng. Chúng tôi ở gần nhau đến mức cằm của hai người chạm vào nhau. Trong một giây phút tuyệt vời, chúng tôi nhìn vào mắt nhau.

Và nàng hôn tôi. Nhẹ nhàng, dịu dàng. Tôi quàng tay quanh eo nàng và kéo nàng về phía mình. Nàng nhẹ hơn tôi nghĩ, mềm mại hơn và tinh tế biết bao. Sau một phút hôn chậm rãi, tôi cảm thấy tay nàng run run quàng lên cổ mình.

— Mary, em có sao không? - Tôi thì thầm. - Em lạnh à?

— Khoan đã. Vâng. Em muốn nói là, không. Em muốn nói là, em xin lỗi, Mike, - nàng nói, đột nhiên bứt ra.

Trong ánh sáng yếu ớt phát ra từ tấm biển hiệu của quán bar, tôi nhìn nàng rảo bước trên bãi biển rồi bắt đầu chạy. Chân như mọc rễ trong cát ướt, trong tôi lúc này hẳn phải có tới mười lăm cảm giác cùng một lúc và tôi nhận thấy tay mình cũng hơi run. Nàng đi qua quán bar và bắt đầu ngoặt về nhà.

— Xin lỗi ư? - Tôi tự nói với mình trong khi vốc nước vỗ lên cái đầu nóng phừng phừng và ong ong đau. - Đây là điều tuyệt vời nhất xảy ra với mình trong cả ngày hôm nay. Có khi trong cả năm cũng nên.

❀ ❀ ❀

[1] Đường cao tốc nối giữa Brooklyn và Queens, New York.

[2] One Police Plaza là trụ sở của NYPD.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.