Khi Berger qua cầu Whitestone thì trời đã tối. Gã kéo mui xe chiếc Mercedes lên trong khi rời khỏi phố 678 để chạy lên đại lộ Bắc thuộc Flushing, Queens.
Đường thì tắc, sân bay thì nhếch nhác bẩn thỉu, một đội bóng chày còn nhếch nhác bẩn thỉu hơn. Có thứ gì ở Queens mà không đáng chán không vậy?
Gã lái xe chầm chậm qua các phố chạy ngang dọc như ô bàn cờ, cố gắng không bị lạc đường. Chẳng dễ dàng tí nào khi chỗ nào gã cũng bắt gặp những ngôi nhà nhỏ xinh và những khu chung cư be bé xếp thành từng hàng gọn gàng trông đến là chán. Tạ ơn Chúa vì xe có trang bị hệ thống dẫn đường.
Năm phút sau, gã đỗ lại sau một chiếc xe buýt chuyên chở người khuyết tật đang đậu gần con đường nhỏ um tùm cây cối chạy song song với đại lộ Cross Island. Gã tắt máy chiếc Merc nhưng vẫn bật radio. Gã ngồi nghe một chương trình tọa đàm trên radio một lát rồi chuyển sang nghe một bản concerto êm dịu của Brahms.
Khi bản nhạc kết thúc, gã ngồi im lặng trong bóng tối. Bó chân chờ đợi trong khi còn bao việc khác phải làm quả là như tra tấn. Gã đã nghiêm túc cân nhắc loại bớt công đoạn này, nhưng cuối cùng quyết định vẫn giữ nguyên kế hoạch. “Từng việc nhỏ nhặt nhất đều là một phần của cố gắng,” gã tự nhủ. “Danh họa Michelangelo khi vẽ những bức bích họa cho nhà nguyện Sistine cũng phải tự mình đóng giá vẽ và pha màu nữa là.”
Gần nửa giờ sau, một chiếc Volvo Crossover chạy qua và rẽ vào con đường vắng vẻ, thường chỉ có các cặp tình nhân mới hay lui tới, dẫn lên một sườn đồi xanh tốt bên cạnh trạm điện.
Gã chờ thêm mười phút. Sau đó gã xỏ đôi găng tay phẫu thuật, đội bộ tóc giả mới màu đen xoăn lọn và cầm cái túi.
Đom đóm sáng lập lòe giữa những đám cỏ và hoa dại mọc bên đoạn đường nhỏ lầy lội và vắng vẻ mà gã đang bước. Đây có thể là vùng Vermont thượng nếu không có các cột điện cao thế khổng lồ trông như mũi kim xấu xí, dốc đứng và đen ngòm đâm xuyên qua bầu trời nửa đêm xanh sậm.
Mặc dù đèn pha của chiếc Volvo đỗ ở đó đã tắt nhưng khi đến gần, Berger vẫn nhận thấy những chuyển động sau khuôn cửa kính mờ sương của thùng xe. “Tới chơi với chiếc Volvo này thôi,” Berger nghĩ và rút khẩu súng nặng trịch ra khỏi cái túi giấy.
Gã đến bên cửa phụ và gõ mũi súng lục vào kính.
Cộc, cộc.
— Cốc, cốc, - gã nói.
Cả hai người đều đang ở trên chiếc ghế phụ đã ngả xuống. Người phụ nữ trẻ nhìn thấy gã trước, qua vai nhân tình. Đó là một cô gái xinh đẹp sở hữu mái tóc đỏ và làn da trắng muốt.
Berger lùi lại vài bước ẩn trong bóng tối trong khi cô gái bắt đầu la lên.
Trong khi gã đàn ông cố kéo quần, Berger đi vòng ra sau xe để sang bên ghế lái và chuẩn bị. Gã đã học tư thế bắn Weaver trong sách giáo khoa, yêu cầu hai tay giơ thẳng, khuỷu tay phải vững nhưng không được cứng, trọng lượng dàn đều lên hai bàn chân. Khi rốt cuộc gã đàn ông cũng ngồi dậy được thì khẩu Bulldog đã kê chính xác vào tai hắn.
Sau cú kéo cò nhẹ nhàng và trơn tru, hai tiếng nổ đinh tai và sức giật cực mạnh của khẩu súng khiến gã bất ngờ. Kính cửa phía lái xe chọc thủng. Và cái đầu của gã đàn ông trung niên thích chơi trò mèo mả gà đồng cũng cùng chung số phận. Cô gái ngồi ghế bên dính be bét những máu cùng óc và tiếng la hét của cô ta đến là chói tai.
Berger đưa tay áo lên chùi thuốc súng và mồ hôi trên mắt. Gã hạ khẩu súng lục xuống và khoan thai bước vòng ra trước xe để sang phía ghế phụ. Trong những tình huống như thế này, người ta cần phải tập trung và hành động chậm rãi. Khi gã sang đến bên kia xe thì cô gái đang cố trèo qua xác tình nhân. Berger lại vào tư thế và chờ đến khi cô ta quay đầu lại.
Lại thêm hai tiếng tiếng nổ dữ dội như nổ mìn vang lên khi gã xả hai viên đạn Bulldog 44 li dính chóc vầng trán tái nhợt của cô.
“Tiếp theo đây chỉ còn im lặng mà thôi,” Berger nghĩ. “Thế mới tuyệt làm sao.”
Co những ngón tay đang ngứa ran lại, Berger thả khẩu súng vào cái túi giấy và rút chiếc phong bì trong túi áo ra.
Gã ném chiếc phong bì qua cửa kính vỡ. Trên mặt phong bì có vài chữ đánh máy.
MICHAEL BENNETT, NYPD.
Ngâm nga theo bản concerto vừa nghe lúc nãy, Berger dùng răng tháo đôi găng cao su và rảo bước xuống đồi để trở ra xe.