Chương 37
CỘNG SỰ CỦA SAMPSON GIỜ là một thám tử hai tám tuổi tên là Marion Handler, người to béo chả kém Sampson là mấy. Handler đương nhiên không phải là Alex Cross. Hiện tại anh chàng sống cùng một cô nàng là thành viên đội cổ động cho đội Washington Redskins có bộ ngực đồ sộ nhưng đầu óc lại hẹp hòi bảo thủ, và đang nỗ lực để lập danh trong đội trọng án. “Tôi là người nhanh nhẹn, anh bạn ạ,” anh ta khoái nói như vậy với Sampson, không có ý giấu giếm hay pha trò chút nào.
Chỉ là một thám tử làng nhàng mà lại còn tự phụ thì quả thật là mệt mỏi và chán ngán. Tay này đơn giản là một gã ngốc; tệ hơn, hắn lại còn tinh tướng trưng ra những sai sót thường xuyên trong suy luận của mình.
“Vụ này tôi sẽ vào vai chủ đầu,” Handler tuyên bố khi họ đến cổng trước nhà Giametti. Bốn thám tử khác, một người cầm phiến gỗ để phá cửa, đều đang chờ bên cửa. Họ đợi sự chỉ đạo của Sampson.
“Đi đầu hả? Không vấn đề gì, Marion. Hãy làm khách của tôi,” anh nói với Handler. Đoạn anh bổ sung, “Vào trước đi, rồi đến nhà xác trước.” Anh nói với viên thám tử tay xách phiến gỗ: “Phá cửa! Thám tử Handler vào trước.”
Cửa trước đổ sập sau hai cú đập mạnh bằng phiến gỗ. Hệ thống chuông báo động bắt đầu rú lên inh ỏi, và các thám tử vội lao vào bên trong.
Sampson căng mắt nhìn vào gian bép tối om. Không có ai trong đó. Đồ điện tử đời mới hiện diện khắp nơi. Một máy nghe nhạc iPod và đĩa CD nằm lăn lóc trên sàn. Lũ trẻ đang ở nhà.
“Hắn ở dưới lầu,” Sampson nói với những người khác. “Giametti không ngủ cùng vợ nữa rồi.”
Các thám tử nhanh chóng lao xuống những bậc cầu thang gỗ dốc đứng phía bên kia gian bếp. Sau hơn hai mươi giây họ đã có mặt bên trong. Dưới tầng hầm, họ lao qua cánh cửa đầu tiên trông thấy. “Cảnh sát Washington đây! Giơ tay lên. Nào, Giametti,” giọng Marion Handler vang lên.
Greaseball nhanh chóng tỉnh giấc. Y ngồi bật dậy trong tư thế phòng vệ ở phía bên kia chiếc giường cỡ lớn. Y lùn tịt, bụng phệ, người lông lá, khoảng ngoại tứ tuần. Trông y lảo đảo và vẫn chưa thề định thần, có lẽ phê ma túy. Nhưng John Sampson không hề bị vẻ ngoài của y đánh lừa - thằng bố này là tên giết người máu lạnh. Và còn tệ hơn thế nhiều.
Một cô gái trẻ đẹp, trần truồng, có mái tóc dài vàng óng và làn da khá trắng trẻo vẫn còn nằm tênh hênh trên giường. Cô ta cố che cặp vú nhỏ và vùng tam giác cạo nhẵn. Sampson biết tên cô, Paulina Sroka, người gốc Ba Lan. Sampson biết cô sẽ đến đây và Giametti bị đồn là mê tít người đẹp tóc vàng y nhập về từ châu Âu sáu tháng trước này. Theo các nguồn tin, Greaseball đã giết người bạn thân nhất của Paulina chỉ vì cô này từ chối làm tình bằng hậu môn với y.
“Cô không phải sợ,” Sampson trấn an Paulina. “Chúng tôi là cảnh sát Washington. Cô không gặp rắc rối, mà là hắn.”
“Ngậm mẹ cái miệng lại!” Giametti quát cô gái lúc này vừa bối rối, vừa hoảng sợ. “Không được hó hé một lời với chúng! Không một lời nào, Paulie! Tao báo trước cho mày biết đấy!”
Sampson di chuyển nhanh hơn người ta tưởng. Anh quật Giametti xuống sàn rồi còn thụi hắn như thụi một con bò ở cuộc đua tài của những anh chàng chăn bò.
“Không được nói gì hết!” Giametti tiếp tục hét lên, mặc dù mặt y đã biến dạng. “Không được nói với chúng, Paulie! Tao cảnh cáo mày đấy! Mày nghe tao nói chứ?”
Cô gái trông thảm thương và như người mất hồn khi ngồi giữa mớ ga trải giường nhàu nát, cố che tấm thân bằng chiếc áo sơ mi nam các thám tử đưa cho.
Cuối cùng cô thì thầm bằng giọng nhỏ nhất, “Ông ta bắt tôi phải làm tất cả những gì ông ta nói. Ông ta làm đủ trò đốn mạt đối với tôi. Các ngài có hiểu tôi đang nói gì không - bất kể thứ gì các ngài có thể tưởng tượng ra. Tôi hầu như không thể đi nổi... Tôi chỉ mới mười bốn tuổi.” Sampson quay sang Handler. “Cậu có thể tiếp tục rồi đấy, Marion. Lôi cổ thằng khốn ra khỏi đây. Tôi không muốn động vào thứ rác rưởi này.”