NHỮNG GÌ XẢY RA ĐÊM HÔM ẤY khiến tôi bàng hoàng. Thực ra, lúc đầu mọi việc đều rất ổn, cho đến khi nó trở nên tồi tệ. Tôi đãi Nana và bọn trẻ một bữa tối đặc biệt tại Kindkead, gần Nhà Trắng trên Đại lộ Pennsylvania, nhà hàng yêu thích của chúng tôi ở Washington. Ca sĩ nhạc jazz lừng lẫy Hilton Fenton đến bên bàn chúng tôi và kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện hài về nam diễn viên Morgan Freeman. Trở về nhà, tôi leo lên những bậc cầu thang gỗ tới phòng làm việc của mình trên tầng áp mái, vừa thở hổn hển vừa nguyền rủa mấy cái bậc cầu thang, từng cái một.
Tôi mở nhạc Sam Cooke, bắt đầu bằng ca khúc “You Send Me” rất thịnh hành. Sau đó tôi miệt mài nghiên cứu hồ sơ của cảnh sát DC. từ khi xảy ra vụ sát hại Maria - tới hàng trăm trang.
Tôi tìm những vụ hãm hiếp chưa phát hiện ra hung thủ từ thời điểm đó, đặc biệt là những vụ xảy ra tại vùng Đông Nam hoặc khu vực lân cận. Tôi vừa chăm chú làm việc vừa nghe nhạc, và ngạc nhiên khi nhìn lên đã thấy kim đồng hồ chỉ 3 glờ 10 phút. Có vài điều hay ho đã hiển lộ từ các tập hồ sơ về vụ giết người hàng loạt mà tôi nhớ đã diễn ra vào khoảng thời gian Maria mất.
Thực ra thì, những vụ hãm hiếp bắt đầu vài tuần trước khi Maria bị bắn và kết thúc ngay sau đó. Chúng không tái diễn nữa - vậy thì có thể kẻ hiếp dâm chỉ lai vãng qua Washington?
Cái thậm chí còn làm tôi quan tâm hơn là ở đây không hề có nhân dạng về kẻ hiếp dâm từ phía các nạn nhân nữ. Họ đều được chăm sóc y tế, nhưng lại từ chối khai báo với cảnh sát về những gì xảy ra. Việc đó chẳng chứng minh được gì, nhưng nó khiến tôi xem thêm nhiều trang nữa.
Tôi đọc qua vài trang ghi chép mà vẫn không tìm thấy nhân dạng từ phía các nạn nhân.
Có lẽ nào đây lại là sự ngẫu nhiên? Tôi nghi ngờ điều đó. Tôi tiếp tục đọc.
Rồi tôi đờ cả người ra, dừng lại tại một trang ghi chú của cảnh sát. Một cái tên và thêm những thông tin hiện ra trước mắt tôi.
Maria Cross.
Nhân viên xã hội tại Potomac Gardens.
Một thám tử tên là Alvin Hightower, người hồi đó tôi biết sơ sơ - tôi khá chắc chắn rằng giờ anh ta đã chết - có viết về vụ cưỡng hiếp một nữ sinh ở Đại học George Washington. Vụ cưỡng hiếp diễn ra bên trong một quán bar trên Phố M.
Tôi đọc tiếp và cảm thấy khó thở. Tôi nhớ lại cuộc nói chuyện với Maria vài ngày trước khi nàng mất. Đó là về một vụ nàng đang tư vấn, một cô gái bị cưỡng hiếp.
Căn cứ vào báo cáo của viên thám tử, cô nữ sinh đã cung cấp đôi chút nhân dạng về kẻ cưỡng hiếp cho một nhân viên xã hội - Maria Cross. Hắn là người da trắng, cao hơn mét tám một chút, có khả năng đến từ New York. Khi hành sự với cô xong, hắn hơi cúi đầu chào.
Ngón tay tôi run lên, tôi lật trang và kiểm tra ngày tháng của báo cáo đầu tiên. Và đây - một ngày trước khi Maria bị sát hại.
Còn kẻ hiếp dâm?
Đồ tể. Tên du đãng giết người mà chúng tôi đang truy nã. Tôi nhớ hắn đã cúi chào tôi từ trên mái nhà, rồi hắn viếng thăm nhà tôi mà tôi không giải thích nổi vì sao.
Đồ tể.
>Tôi dám đánh cược đời tôi vào điều đó.