HAI ĐÊM SAU, Đồ tể lại lên đường. Chỉ hắn đi. Một mình.
Giờ thì hắn có một kế hoạch và đang Nam tiến về New York. Hắn bồn chồn và lo lắng, nhưng vẫn nghêu ngao hát theo Springsteen, Dylan, nhóm Band, Pink Floyd. Chẳng có gì ngoài kênh Oldies chọn lọc trong suốt bốn giờ đồng hồ ngồi sau tay lái về phía Nam. Hắn tuyệt nhiên không muốn để Caitlin và bọn trẻ lại trong ngôi nhà ở Massachusetts, nhưng hắn cho rằng đến lúc này, ở đó chắc họ sẽ an toàn. Nếu không thì hắn cũng đã làm hết sức mình những gì có thể vì họ. Hơn là những gì bố hắn từng làm cho hắn, hay cho mẹ và lũ em trai hắn.
Cuối cùng, khoảng nửa đêm, hắn đỗ lại bên Cao tốc Phía Tây; sau đó hắn đi thẳng đến khu chung cư Morningside, số 107 Phố Tây. Trước đây hắn từng ở đó và biết đây là nơi hẻo lánh thích hợp cho những mục đích của hắn. Nơi này cũng thuận tiện, có hai tuyến xe điện ngầm chạy qua hai nhà ga gần đó.
Hắn nhớ là trong phòng không có điều hòa, nhưng vào tháng Mười một thì điều đó chẳng thành vấn đề. Hắn ngủ ngon lành như đứa trẻ nằm trong bụng mẹ. Hắn thức dậy lúc bảy giờ khi cả người nhễ nhại mồ hôi, tâm trí hắn tập trung vào một ý nghĩ duy nhất: giáng trả Maggione Con. Hay thậm chí là một ý tưởng tuyệt hảo hơn: khôn sống, mống chết.
Khoảng chín giờ sáng hôm ấy hắn đáp tàu điện ngầm đi thị sát vài địa điểm khả dĩ cho mấy vụ giết người mà hắn hắn sắp tiến hành sau đây. Hắn có một “danh sách mong muốn” gồm vài mục tiêu khác nhau và tự hỏi liệu có đứa nào trong số mấy thằng khốn và hai ả đàn bà này biết rằng mình sắp chết hay không, rằng ai sống, ai chết, khi nào và ở đâu đều tùy thuộc vào hắn.
Buổi tối, vào khoảng chín giờ, hắn lại lái xe đến Brooklyn, chốn thân thuộc của hắn. Ngay trong khu vực của Maggione Con, lãnh địa của y tại Carroll Gardens.
Hắn nghĩ mãi về thằng bạn cũ Jimmy Mũ và hơi nhớ nó, hắn cho rằng bố của Maggione chắc chắn đã ra lệnh khử Jimmy. Kẻ nào đó đã thi hành, và rồi làm cho cái xác biến mất, như thể Jimmy chưa từng được sinh ra. Hắn đã luôn ngờ rằng đó là Maggione Cha, vì thế đây là lý do chính đáng nữa để Đồ tể rửa hận.
Điều đó kích thích thêm cơn thịnh nộ khủng khiếp của hắn. Về điều gì đó. Có lẽ là về bố hắn - Đồ tể Sligo chính hiệu, một phần cặn bã của Ailen, kẻ đã hủy hoại cuộc đời hắn trước tuổi lên mười.
Hắn rẽ vào phố nhà Maggione và cười thầm. Ông trùm đầy quyền lực vẫn sống như một thợ hàn khá thành đạt hay như một thợ điện địa phương trong ngôi nhà gạch hai tầng màu vàng. Ngạc nhiên hơn - lão không bố trí bất kỳ ai canh gác trên đường phố.
Vậy thì hoặc Maggione Con đánh giá hắn quá thấp, hoặc người của y giấu mình cực giỏi ở nơi lộ liễu thế này. Mẹ kiếp, có lẽ ngay lúc này một thằng nào đó đang chĩa nòng súng bắn tỉa vào trán hắn. Có lẽ hắn chỉ còn sống được vài giây nữa.
Tình trạng hồi hộp đang giết hắn. Hắn phải thấy những gì đang diễn ra ở đây. Vì thế hắn bóp còi xe một lần, hai lần, ba lần, và chẳng có chuyện mắc dịch nào xảy ra cả.
Không có ai bắn xuyên qua sọ hắn. Và lần đầu tiên Đồ tể cho phép mình suy nghĩ, cuối cùng có thể ta sẽ thắng trong cuộc chiến này.
Hắn đoán ra bí ẩn đầu tiên: Maggione Con đã đưa gia đình rời khỏi ngôi nhà. Maggione cũng đang đào tẩu.
Rồi hắn ngừng luồng suy nghĩ ở một từ - sai lầm.
Hắn không thể phạm bất kỳ sai lầm nào - không thể dù chỉ một sơ xuất, kể từ giờ cho đến khi toàn bộ chuyện này kết thúc. Nếu không hắn sẽ mất mạng.
Đơn giản vậy thôi.
Thế là xong.