BỨC THƯ TỪ GÃ TÂM THẦN Kyle Craig đến tay tôi ngày hôm nay làm tôi sững sờ. Bằng cách nào gã có thể gửi thư cho tôi nhỉ? Bức thư được gửi đến nhà trên Phố Năm. Theo tôi biết, Kyle vẫn bị biệt giam ở mãi tận Florence, Colorado. Dù sao, nhận thư của gã vẫn cứ là điều khó chịu.
Nó còn làm tôi lộn mửa.
Alex,
Gần đây tôi nhớ ngài quá - những cuộc trao đổi thường lệ và vặt vãnh của chúng ta - nó thôi thúc tôi phải viết lá thư nhỏ này. Thú thực với ngài, tôi lấy làm buồn là sao ngài lại dưới tầm tôi, cả về mặt trí tuệ và khả năng tưởng tượng đến thế. Tuy nhiên, ngài là người đã tóm rồi tống tôi vào đây, phải vậy không? Các sự việc và kết quả cuối cùng đó khiến tôi muốn tin rằng phải có một sự can thiệp siêu phàm nào đó, nhưng tất nhiên tôi chưa bất lực đến thế.
Dẫu sao, tôi vẫn biết ngài là người bận rộn (không hề có ý gièm pha), vì vậy tôi sẽ không quấy quả lâu. Tôi chỉ muốn ngài biết rằng ngài luôn hiện hữu trong suy nghĩ của tôi, và rằng tôi hy vọng sớm được gặp ngài. Thực ra, ngài có thể yên tâm về chuyện đó. Tôi lên kế hoạch khử Nana và lũ nhóc trước, trong lúc ngài vẫn trông chừng. Tôi nôn nóng để được gặp lại cả gia đình ngài. Tôi sẽ làm đấy - xin hứa.
K
Tôi đọc bức thư hai lần, rồi xé vụn và cố làm ngược lại những gì rõ ràng Kyle muốn tôi làm. Tôi gạt phăng gã ra khỏi tâm trí.
Chỉ một phần nào đó.
Ngay sau đó tôi gọi luôn cho phòng an ninh ở Colorado báo cho họ biết về bức thư - và hỏi cho chắc là Kyle Craig vẫn nằm trong căn phòng có lót tường mềm[1] của gã.
❀ ❀ ❀
[1] “Padded cell” trong nguyên bản: phòng có tường mềm trong bệnh viện tâm thần để tránh cho bệnh nhân không bị thương khi lên cơn.