VẤN ĐỀ QUAN TRỌNG - TA BẮT ĐẦU NHÉ. Lúc chín giờ hơn sáng thứ Sáu tuần đó, tôi thấy mỗi mình ở góc tường bên ngoài văn phòng giám đốc Ron Burns trên tầng chín tòa cao ốc Hoover, trụ sở FBI.
Trợ lý giám đốc Tony Woods lén thò khuôn mặt tròn có vẻ hiền lành ra phòng ngoài khu văn phòng của Burns.
“Này, Alex, cậu đây rồi. Sao còn chưa vào. Vụ trên Đại lộ Kentucky vừa rồi cừ đấy. Nhất là trong tình huống đó. Giám đốc muốn trao đổi với cậu về vụ đó và một số vấn đề khác mà ông ấy đang xem xét. Tôi nghe nói Ned Mahoney sắp bình phục hoàn toàn rồi.”
Một vụ khủng khiếp - tôi thiếu chút nữa thì tiêu, tôi vừa nghĩ vừa theo chân ông vào phòng trong. Ned Mahoney bị bắn vào cổ. Anh ta cũng suýt tiêu đời.
Giám đốc đang chờ tôi trong phòng riêng. Ron Burns khá buồn cười: Là một người cực kỳ cứng rắn, nhưng ông ta đã học được cách đưa đẩy bằng những câu chuyện phiếm và luôn tươi cười trước khi bàn vào công việc. Đó gần như là một tố chất không thể thiếu ở Washington, nhất là nếu người ta phải tiếp xúc với nhiều chính khách lươn lẹo như ông vẫn phải làm. Dẫu vậy, giống như nhiều người có đầu óc kinh doanh hạng A, Burns khá tệ khi nói chuyện phiếm. Thế nhưng chúng tôi vẫn tán gẫu về thể thao và thời tiết trong vùng gần cả phút rưỡi trước khi đi vào đề tài chính cho chuyến thăm viếng của tôi. “Dạo này anh đang lo lắng chuyện gì vậy?” Burns hỏi. “Tony nói anh muốn gặp tôi, nên tôi cho rằng đây không đơn thuần là một chuyến thăm xã giao.”
“Tôi cũng có vài thứ muốn anh cùng xem xét. Trước hết là nhiệm vụ mới: một kẻ giết người hàng loạt tại Maine và Vermont.”
Tôi gật đầu và để Burns tiếp tục huyên thuyên. Nhưng tự nhiên tôi cảm thấy căng thẳng và hơi thiếu tự tin. Cuối cùng tôi phải ngắt lời ông ta. “Chẳng có cách nào khả dĩ để mào đầu, thưa ngài giám đốc, vì vậy tôi xin được nói thẳng. Tôi đến đây để báo với ngài tôi sẽ rời khỏi Cục. Đây là một quyết định rất khó khăn và đáng xấu hổ. Tôi trân trọng tất cả những gì ngài làm cho tôi, nhưng tôi đã quyết định vì gia đình. Đây là quyết định cuối cùng. Tôi sẽ không đổi ý đâu.”
“Chết tiệt,” Burns nói, và đập mạnh lòng bàn tay lên mặt bàn. “Quỷ tha ma bắt tất cả những thứ chết tiệt ấy đi, Alex. Tại sao cậu lại bỏ chúng tôi đúng vào lúc này hả? Điều đó chẳng có nghĩa lý gì với tôi. ở Cục cậu đang thăng tiến rất nhanh. Cậu biết thế, phải không nào? Để tôi nói cho cậu biết, tôi sẽ khôngđể cậu làm điều đó.”
“Ngài không ngăn cản tôi được đâu,” tôi bảo ông ta. “Tôi rất tiếc, nhưng tôi chắc mình đang hành động đúng. Mấy ngày nay tôi đã nghĩ về điều này hàng trăm lần rồi.”
Burns nhìn chằm chằm vào mắt tôi, và hẳn là ông ta nhìn thấy sự cương quyết trong đó, vì ông ta vội đứng bật dậy, bước ra khỏi bàn làm việc với bàn tay mở rộng.
“Cậu đang phạm phải một sai lầm khủng khiếp, và quyết định bỏ nghề thật tồi tệ, nhưng tôi nhận thấy là tranh cãi với cậu lúc này cũng chẳng ích gì. Công việc này thực sự là một điều thú vị, Alex ạ, và cũng là nơi luyện rèn nữa,” ông ta nói khi bắt tay tôi. Chúng tôi tán gẫu thêm vài phút không thoải mái cho lắm. Sau đó tôi đứng dậy rời văn phòng của ông ta.
Khi tôi ra đến cửa, Burns gọi với theo, “Alex này, tôi hy vọng thỉnh thoảng vẫn có thể nhờ vả cậu vài việc. Đúng vậy chứ, phải không hả Alex?”
Tôi không nén nổi phải phì cười bởi kiểu lưu ý này rất điển hình cho thái độ không bao giờ chịu bỏ cuộc của ông ta. “Rốt cuộc ngài cũng nhờ vả tôi được rồi đấy. Nhưng sao không thư thả ít tháng nữa?”
“Cũng chỉ vài ngày nữa thôi,” Burns nói, và còn nháy mắt.
Cả hai chúng tôi bật cười, và đột nhiên tôi nghĩ - nói ngắn gọn thì sự nghiệp có phần lừng lẫy của tôi với FBI đã chấm dứt và hoàn toàn kết thúc.
Đồng thời, tôi chính thức thất nghiệp.