“ĐÂY KHÔNG PHÁI LÀ THAM VẤN,” tôi nói với Sampson. “Đây là sự ủng hộ. Vì cậu, vì cá nhân cậu thôi, John ạ.”
Sampson nhướn mày một cách ranh mãnh. “Nói cách khác, anh đã hứa với Nana và lũ nhóc không đi điều tra ngoài trời nữa chứ gì.”
Tôi phầy tay. “Không hề, tôi chẳng hứa với ai điều gì. Lái xe đi và cố đừng có mà đâm vào ai trên đường đấy. ít ra thì cũng không đâm phải người nào chúng ta quý mến.”
Chúng tôi đến McLean, Virginia, để lấy cung Lisa Brandt, người đã rời bỏ căn hộ của mình ở Georgetown đến tá túc chỗ một người bạn ở vùng nông thôn. Tôi đặt tập hồ sơ của cô cùng với ba tập hồ sơ khác vào lòng; những phụ nữ bị hãm hiếp nhưng không hé môi để giúp cho công tác điều tra cũng như để có thể chặn đứng kẻ hiếp dâm. Kẻ hiếp dâm hàng loạt.
Đây là lần đầu tiên tôi xem xét một cách tổng quát đống hồ sơ, nhưng không mất nhiều thời gian để tôi đồng ý với kết luận trước đó của các thám tử. Tất cả những vụ tấn công này đều do một người thực hiện, và kẻ tình nghi dứt khoát phải là một tên tâm thần. Những nạn nhân sống sót đã được biết đến đều cùng một kiểu: phụ nữ da trắng ngoài hai mươi hoặc mới qua tuổi ba mươi, độc thân, sống một mình tại khu vực Georgetown. Tất cả họ đều thành đạt trong một nghề nào đó - luật sư, nhân viên chăm sóc khách hàng. Lisa Brandt là một kiến trúc sư. Tất cả đều là những phụ nữ thông minh, có tham vọng.
Và không ai trong số họ sẵn lòng nói một lời tố cáo hay mô tả về gã đàn ông đã tấn công mình.
Kẻ tình nghi của chúng tôi rõ ràng là một con thú sáng suốt và tự chủ, biết cách uy hiếp khiến nạn nhân của hắn không dám ho he và rồi cứ đeo đẳng họ. Và không phải một, mà tới bốn lần. Cũng có thể nhiều hơn. Vì cơ hội có vẻ thuận lợi nên hắn chắc còn có thêm vài nạn nhân nữa, và mấy người phụ nữ đó sợ hãi tới mức thậm chí không dám báo cảnh sát rằng mình cũng bị tấn công.
“Chúng ta đến nơi rồi,” Sampson nói. “Đây là nơi Lisa Brandt đang ẩn náu.”