Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Chương 8

❊ ❊ ❊

NHƯ MỌI BUỔI SÁNG, tôi chở Maria đến công sở tại khu nhà cho người thu nhập thấp Potomac Gardens. Nơi ấy cách Phố Bốn chỉ khoảng mười lăm hay hai mươi phút, và việc này đem lại cho chúng tôi ít thời gian riêng tư. Chúng tôi đi trên chiếc Porsche màu đen, dấu tích cuối cùng của món tiền còm mà tôi kiếm được trong ba năm hành nghề bác sĩ tâm lý tư trước khi chuyển sang làm việc trọn thời gian cho Sở Cảnh sát DC. Maria có một chiếc Toyota Corolla màu trắng. Tôi không thích chiếc xe đó lắm, nhưng nàng thích.

Dường như nàng đang phiêu diêu ở một nơi nào đó khi chúng tôi phóng xe dọc theo Phố G buổi sáng ngày hôm ấy.

“Em ổn chứ?” tôi hỏi.

Nàng phì cười và nháy mắt với tôi.

“Hơi mệt một tẹo thôi. Đúng ra em cảm thấy khá dễ chịu, chỉ đang nghĩ về một trường hợp em tham vấn ngày hôm qua, giúp Maria Pugatch. Vụ này liên quan đến một nữ sinh Đại học George Washington. Cô ấy đã bị cưỡng hiếp trong phòng vệ sinh nam tại một quán bar trên Phố M.”

Tôi nhăn mặt và lắc đầu. “Lại một thằng oắt sinh viên nữa dính vào à?”

“Cô bé nói không, nhưng cũng chẳng cho biết thêm nhiều.”

Lông mày tôi nhíu lại. “Vậy là có thể cô bé biết thủ phạm? Một ông giáo sư chăng?”

“Cô bé cả quyết là không phải, Alex à. Lại còn thề rằng đó không phải là người cô bé quen biết.”

“Em tin cô ta chứ?”

“Em nghĩ là có. Tất nhiên, có thể em hơi cả tin. Nhưng cô bé có vẻ ngoan ngoãn.”

Tôi không muốn nhúng mũi quá sâu vào công việc của Maria. Chúng tôi không làm thế - ít nhất thì chúng tôi cũng rất cố gắng để không làm thế.

“Em có muốn anh giúp gì không?” tôi hỏi.

Maria lắc đầu. “Anh bận ngập đầu rồi. Hôm nay em sẽ đi nói chuyện với cô bé - Marianne - một lần nữa. Hy vọng em có thể làm cô bé mở lòng hơn một chút.”

Vài phút sau tôi dừng lại trước khu nhà Potomac Gardens trên Phố G, giữa Phố Mười ba và Penn. Maria đã tình nguyện đến đây, bỏ công việc nhàn hạ và an toàn hơn ở Georgetown. Tôi nghĩ nàng tình nguyện làm việc này bởi nàng từng sống tại khu Gardens cho đến năm mười tám tuổi trước khi chuyển đến Villanova.

“Hôn em đi nào,” Maria nói. “Em cần một nụ hôn. Một nụ hôn thật ngọt ngào vào. Không phải hôn hờ lên má đâu nhé. Hôn lên môi ấy.” Tôi nhoài người qua hôn nàng - và rồi hôn nàng thêm lần nữa. Chúng tôi vuốt ve nhau một lúc trên băng ghế trước, và tôi không thể ngăn được ý nghĩ rằng tôi yêu nàng nhiều xiết bao, rằng tôi thật may mắn khi có được nàng. Tuyệt vời hơn tôi biết nàng cũng cảm thấy như thế về tôi.

“Em phải đi thôi,” cuối cùng nàng nói, rồi lách ra khỏi xe.

Nhưng rồi nàng lại nhào vào trong. “Trông em có vẻ không như thế, nhưng thực ra em đang rất hạnh phúc. Em vô cùng hạnh phúc.”

Đoạn nàng lại nháy mắt với tôi.

Tôi dõi theo Maria lên hết bậc cầu thang lát đá dốc đứng của tòa chung cư nơi nàng làm việc. Tôi ghét phải nhìn nàng đi khỏi, mà hầu như sáng nào điệp khúc này cũng lại tái diễn.

Tôi tự hỏi liệu nàng có quay lại nhìn xem tôi đã đi hay chưa. Thế rồi nàng quay lại thật - và thấy tôi vẫn còn đó, nàng mỉm cười rồi vẫy tay như điên, hay ít ra cũng như ai đó đang phát điên lên vì yêu. Sau đó nàng biến mất vào bên trong tòa nhà.

Hầu như sáng nào chúng tôi cũng làm như thế, nhưng tôi vẫn thấy không đủ. Nhất là cái nháy mắt của Maria. Sẽ không có ai yêu anh như em yêu anh.

Không phút giây nào tôi nghi ngờ điều đó.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.