JOHN SAMPSON CHẬM RÃI XUỐNG XE và lê bước đi trên vỉa hè lát đá quen thuộc, sau đó lên cầu thang trước nhà Cross trên Phố Mười lăm.
Anh ngập ngừng trước cửa, cố tập trung suy nghĩ để tự trấn tĩnh nếu được. Việc này không dễ chút nào, và không ai biết rõ hơn anh. Anh đã nắm được nhiều chi tiết trong vụ sát hại Maria Cross mà ngay cả Alex còn chưa biết.
Cuối cùng, anh với tay về phía trước và nhấn chuông. Hẳn anh đã làm việc này cả ngàn lần trong đời, nhưng chưa bao giờ có cảm giác giống như lần này.
Chuyến thăm này chẳng đem lại điều gì tốt lành. Thực sự không có gì tốt lành. Thậm chí nó có thể đặt dấu chấm hết cho một tình bạn lâu dài.
Lát sau, Sampson ngạc nhiên vì bà Nana là người ra mở cửa. Bà lão mặc chiếc áo choàng hoa màu xanh da trời và trông còn nhỏ bé hơn ngày thường, giống như một loài chim từ ngàn đời cần phải được tôn thờ. Và trong ngôi nhà này thì chắc chắn là mọi người đều tôn thờ bà, và cả anh cũng vậy.
“John đấy à, có chuyện gì thế? Chuyện gì vậy hả? Thực tình tôi cũng ngại hỏi. Thôi, vào nhà đi, vào trong này. Cậu sẽ làm hàng xóm hoang mang đấy.”
“Họ vốn đã sợ hãi rồi, Nana,” Sampson lè nhè đáp và gắng nặn ra một nụ cười. “Đây là khu Đông Nam mà, bà nhớ chứ?”
“Thôi đừng cố đem điều đó ra làm trò cười như thế nữa, John sao cậu dám thế hả? Thế cậu đến đây làm gì?”
Thình lình Sampson có cảm giác giống như anh lại là cậu nhóc mới lớn dưới cái nhìn khét tiếng nghiêm khắc của Nana dò xét. Cảnh tượng này có cái gì đó rất quen. Nó gợi anh nhớ tới bữa anh và Alex bị sờ gáy khi đang ăn trộm đĩa hát tại cửa hiệu Grady hồi còn học cấp hai. Hay cái bữa hai đứa phì phèo cần sa đằng sau trường Trung học John Carroll và bị một ông hiệu phó bắt quả tang, rồi Nana phải đến xin cho cả hai được thả.
“Cháu cần trao đổi với Alex một chút,” Sampson nói. “Quan trọng lắm, bà Nana ạ. Chúng ta cần phải đánh thức cậu ấy dậy.”
“Sao vậy?” bà đập đập vào một bên chân duỗi thẳng và hỏi. “Ba giờ mười lăm phút sáng. Alex không còn làm cho Washington nữa. Sao không ai chịu để nó yên hả? Hơn ai hết, cậu phải hiểu rõ là không nên đến đây vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này để nhờ vả nó chứ, John Sampson.”
Sampson thường không tranh cãi với Nana, nhưng lần này anh phá lệ. “Cháu e là cháu không thể đợi được, Nana ạ. Và lần này cháu không cần sự giúp đỡ của Alex. Cậu ấy cần sự giúp đỡ của cháu.”
Rồi không đợi mời, Sampson bước thẳng qua Nana vào nhà Cross.