THỰC LÒNG MÀ NÓI, Đồ tể luôn có cảm giác rằng người ta đã nói quá lên về thành phố Venice ở Ý.
Bây giờ, trước sự tấn công liên tục của du khách, nhất là những đoàn khách Mỹ ngạo mạn, ngờ nghệch đến hết thuốc chữa lũ lượt kéo đến, thì bất kỳ ai có một phần tư bộ não cũng sẽ phải đồng ý với hắn. Cũng có thể là không, vì hầu hết những kẻ hắn biết đều hoàn toàn đần độn, nói thẳng ra là vậy. Hắn biết điều đó vào lúc hắn mười lăm tuổi và lang thang trên đường phố Brooklyn, sau khi trốn khỏi nhà lần thứ ba hay thứ tư, như một thằng choai choai hư hỏng, một nạn nhân của hoàn cảnh, hay có thể là thằng tâm thần bẩm sinh.
Hắn lái xe ra ngoại vi Venice và đỗ lại Piazzale Roma. Sau đó, khi vội bắt một chiếc xuồng du lịch tới điểm hẹn, hắn có thể nhận thấy vẻ háo hức, hay có lẽ là cả lòng tôn kính đối với Venice trên mỗi gương mặt hắn lướt qua. Lũ lừa và lũ cừu non. Không ai trong số chúng có chủ kiến hay kết luận của riêng mình nếu không có những cuốn sách hướng dẫn du lịch ngu xuẩn. Mặc dù vậy, ngay cả hắn cũng phải thừa nhận những ngôi biệt thự cổ đang khuất dần phía sau đầm lầy nhìn cũng rất thích mắt, đặc biệt là từ xa.
Dẫu vậy, khi đứng trên chiếc xuồng du lịch, hắn không nghĩ ngợi gì ngoại trừ công việc trước mắt - Martin và Marcia Harris.
Hoặc những láng giềng và bạn bè của hắn ở Madison, Wisconsin, cũng tin như vậy mà chẳng chút hoài nghi. Cặp này thực ra là ai không quan trọng - mặc dù Sullivan vẫn biết căn cước của chúng. Quan trọng hơn, chúng xứng với một trăm nghìn đô đã gửi vào tài khoản ở ngân hàng Thụy Sỹ của hắn, cộng thêm những chi phí cho vài ngày làm việc. Hắn được xem là một trong những sát thủ thành công nhất thế giới, và tiền nào thì của nấy thôi, ngoại trừ trong các nhà hàng ở Los Angeles. Hắn hơi ngạc nhiên khi được John Maggione thuê, nhưng có việc làm là tốt rồi.
Chiếc xuồng du lịch cập bến tại Rio di San Moisè, ngoài Kênh Grand, Sullivan lững thững dạo qua những cửa hiệu và bảo tàng nhỏ hẹp đến Quảng trường St. Mark nhốn nháo. Hắn liên lạc bằng điện đàm với một tay chỉ điểm, và được biết cặp Harris đang đi lòng vòng quanh quảng trường và thong dong vãn cảnh đúng kiểu nhàn tản. Đã gần mười một giờ đêm, và hắn tự hỏi họ sẽ làm gì tiếp theo. Tạt vào hộp đêm một lúc? Ăn khuya tại Cipriani? Hay nhâm nhi đồ uống tại quán bar Harry?
Rồi hắn nhìn thấy đôi tình nhân - chàng, mặc áo khoác Burberry; nàng thì bận áo khoác len, trên tay cầm cuốn City of Falling Angles của John Berendt.
Giấu mình giữa đám đông vui nhộn và ồn ào, hắn bám theo họ. Sullivan đã nghĩ rằng tốt nhất là ăn mặc bình dân: quần kaki công nhân, áo nỉ có mũ, mũ mềm. Quần, áo và mũ nhoằng một cái là có thể vứt bỏ. Bên trong hắn mặc bộ com-lê bằng vải tuýt, áo sơ mi và đeo cà vạt, và hắn có một chiếc mũ nồi. Vậy là hắn sẽ trở thành một Giáo sư. Đây là một trong những ngón cải trang mà hắn khá thích thú khi đến châu Âu hành sự.
Cặp tình nhân Harris chỉ quanh quẩn trong Quảng trường St. Mark, cuối cùng họ rẽ vào hẻm Calle 13 Martiri. Sullivan biết họ đang ở Khách sạn Bauer, vậy là lúc này họ đang trên đường về khách sạn. “Bọn mày hầu như đang khiến chuyện này trở nên quá dễ dàng,” hắn nhủ thầm.
Rồi hắn lại nghĩ, Sai lầm.