THỨ HAI, BA GIỜ. Tôi không nên đến đây, nhưng dù sao cũng đã ở đây.
Cho đến lúc này tôi có thể nói, hãng Smith của Curtis và Brennan chuyên về tiền cổ. Khu vực lễ tân ốp ván gỗ đắt tiền, với các số báo Golf Digest, Town & Country và Forbes đặt trên bàn kê sát tường, tự khắc nói lên rằng: khách hàng hãng này chắc chắn không đến từ khu phố của tôi.
Mena Sunderland nhân viên mới và là nạn nhân bị hãm hiếp thứ ba theo trình tự thời gian. Cô có vẻ hợp với đời sống công sở trong bộ vét xám đắt tiền kiểu thương nhân và thái độ dè dặt có phần lịch thiệp của người miền Nam. Cô dẫn chúng tôi đến một phòng họp nhỏ và đóng rèm trước khi bắt đầu câu chuyện.
“Tôi e chuyện này chỉ làm mất thì giờ của các anh thôi,” cô nói với chúng tôi. “Tôi không có gì thêm để nói cả. Tôi nói chuyện đó với các thám tử khác rồi. Nhiều lần rồi.”
Sampson đẩy một tờ giấy về phía cô. “Chúng tôi băn khoăn liệu cái này có giúp được hay không.”
“Cái gì đây?”
“Bản nháp thông cáo báo chí. Nếu có bất kỳ thông tin nào được công bố ra ngoài thì nó sẽ như thế này.”
Mena xem kỹ bản thông cáo trong khi Sampson giải thích. “Nó lái cuộc điều tra này theo hướng táo bạo hơn và nói rõ rằng không ai trong số các nạn nhân sẵn lòng nhận dạng kẻ tấn công hay làm chứng chống lại hắn.”
“Có thực thế không?” cô hỏi và rời mắt khỏi mảnh giấy nhìn chúng tôi. Sampson chuẩn bị trả lời, nhưng một phản ứng bất ngờ theo bản năng vụt lóe trong tôi, và tôi ngăn cậu ta lại. Tôi bắt đầu húng hắng ho. Hành động có phần thiếu tự nhiên nhưng hiệu quả.
“Phiền cô cho tôi xin cốc nước được không?” tôi bảo Mena. “Thứ lỗi cho tôi.”
Khi Mena rời khỏi phòng, tôi liền quay sang Sampson. “Tớ không nghĩ Mena cần phải biết toàn bộ chuyện này đồ hết lên đầu cô ấy.”
“Được rồi. Tớ đồng ý.” Sampson gật đầu rồi nói, “Nhưng nếu cô ấy hỏi...”
“Cứ để đó cho tớ,” tôi nói. “Tớ bắt mạch được cô gái này.”
“Bắt mạch” được người khác là một phần danh tiếng của tôi, nhưng như thế cũng không có nghĩa là Sampson phải chấp thuận đề nghị này. Nếu có nhiều thời gian thảo luận hơn thì chưa chắc Sampson đồng ý, nhưng một giây sau Mena Sunderland đã trở lại. Cô mang ra hai chai nước Fiji và hai chiếc cốc. Thậm chí cô còn can đảm nở nụ cười.
Khi tôi uống cốc nước Mena đưa, tôi thấy Sampson đã ngồi lại vào ghế. Nghĩa là tới lượt tôi.
“Mena này,” tôi nói, “chúng tôi muốn tìm tiếng nói chung với cô. Giữa những gì cô sẵn lòng nói và những gì chúng tôi cần biết.”
“Nghĩa là thế nào?” cô hỏi.
“Nghĩa là, chúng tôi không nhất thiết cần mô tả nhân dạng của kẻ đó để bắt hắn.”
Tôi coi sự im lặng của cô là bật đèn xanh dù còn chưa dứt khoát.
“Tôi muốn hỏi cô vài câu. Tất cả chỉ phải trả lời có hoặc không. Cô có thể trả lời bằng một từ hay thậm chí chỉ cần lắc đầu nếu cô muốn. Và nếu câu hỏi nào quá bất tiện đối với cô thì hoàn toàn có thể bỏ qua.” Cô hơi nhoẻn miệng cười. Phương pháp của tôi khá dễ bắt bài, và Mena cũng biết thế. Nhưng tôi muốn càng ít dọa dẫm thì càng tốt. Mena kéo một lọn tóc dài vàng óng dưới tai. “Anh hỏi ngay đi.”
“Vào đêm xảy ra vụ tấn công, tên đó có hăm dọa gì đặc biệt để buộc cô phải im lặng sau khi hắn chuồn không?”
Cô gật đầu trước, rồi sau đó nói thành lời. “Có.”
Đột nhiên tôi thấy đầy hy vọng. “Hắn có đe dọa hãm hại những người khác mà cô biết không? Gia đình, bè bạn, đại loại thế?”
“Có.”
“Từ đêm đó đến nay hắn có liên lạc với cô không? Hoặc bằng cách này hay cách khác để cô nhìn thấy hắn?”
“Không. Tôi nghĩ tôi lại nhìn thấy hắn một lần trên phố nhà tôi. Chắc đó không phải là hắn ta.”
“Hắn không chỉ đe dọa bằng lời? Hắn còn làm gì khác nữa để đảm bảo cô không khai báo phải không?”
“Vâng.”
Có thể nói tôi đã thành công. Mena Sunderland cúi xuống vài giây rồi lại ngước mắt nhìn tôi. Nét căng thẳng trên mặt hơi dãn ra.
“Làm ơn đi, Mena. Việc này quan trọng lắm.”
“Hắn đã lấy chiếc điện thoại di động BlackBerry của tôi,” Mena nói. Cô dừng lại vài giây rồi tiếp tục. “Nó lưu toàn bộ thông tin cá nhân của tôi. Tất cả địa chỉ, mọi thứ. Bạn bè tôi, gia đình tôi ở Westchester.”
“Tôi hiểu.”
Và tôi ngộ ra thật. Nó khớp hoàn toàn với hồ sơ sơ bộ về con quái vật này.
Tôi bắt đầu đếm thầm đến mười. Khi tôi đếm đến tám thì Mena lại tiết lộ thêm.
“Có những tấm ảnh nữa,” cô nói.
“Sao cơ? Ảnh ư?”
“Ảnh. Của những người hắn giết. Hay ít nhất là hắn nói thế. Và...” cô ngưng giây lát để lấy sức cho đoạn sau - “bị cắt xẻo. Hắn nói đã dùng cưa Đồ tể và dao phẫu thuật.”
“Mena này, cô có thể cho tôi biết thêm bất kỳ điều gì về những tấm ảnh y đã cho cô xem không?”
“Hắn bắt tôi xem vài tấm, nhưng tôi chỉ nhớ tấm đầu tiên. Đó là thứ khủng khiếp nhất tôi từng thấy trong đời.” Ký ức bất ngờ về sự kiện này hiện ra trong mắt cô, và tôi nhận thấy điều ấy. Hoàn toàn khủng khiếp. Sự tập trung của cô giảm đi.
Vài giây sau, cô trấn tĩnh lại và tiếp tục. “Hai bàn tay cô ấy,” Mena thảng thốt, rồi im bặt.
“Tay cô ấy làm sao, Mena?”
“Hắn cắt rời cả hai tay cô ấy. Và trong bức ảnh - cô ấy vẫn còn sống. Rõ ràng cô ấy đang gào khóc.” Giọng cô chùng xuống chỉ còn là tiếng thì thầm. Chúng tôi đang đứng trước vạch cấm; tôi cảm thấy ngay điều đó. “Hắn gọi cô ấy là Beverly. Giống như họ là bạn cũ.”
“Tốt rồi,” tôi nhẹ nhàng nói. “Chúng ta có thể dừng lại đây nếu cô muốn.”
“Tôi muốn dừng lại,” cô nói. “Nhưng...”
“Cô cứ nói đi, Mena.”
“Đêm hôm ấy... hắn có một con dao mổ. Trên con dao dính máu của ai đó.”