Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
Chương 35

❊ ❊ ❊

TÔI KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI HOÀI CỔ thích nhìn lại quãng đời đã qua mà tiếc nuối, vả lại trong thời gian công tác tại FBI tôi làm mọi việc hầu như đều tốt và thậm chí còn có giá trị dài lâu về sau nữa kia. Tôi đã học được nhiều điều, đạt được kha khá chiến công - như vụ chặn đứng một gã Mafia Nga tâm thần gọi là “Chó sói”. Và tôi cũng có thêm được vài người bạn tốt - chỉ huy Đội Giải cứu Con tin, có lẽ cả ngài giám đốc nữa - những người bạn không chơi xấu tôi bao giờ, và một lúc nào đó còn giúp được tôi chưa biết chừng.

Dẫu vậy, tôi vẫn chưa sẵn sàng đón nhận cái cảm giác nhẹ nhõm đến khó tin khi tôi bê chiếc hộp cactông chật ních đồ ra khỏi tòa nhà FBI sáng hôm đó. Có cảm giác như gánh nặng chết người ít nhất cũng vài trăm cân đã rời khỏi vai tôi, cái gánh nặng mà trước đây tôi thậm chí không hề biết nó từng tồn tại. Tôi không biết chắc liệu quyết định của mình có sáng suốt hay không, nhưng về mặt cảm giác thì hoàn toàn có vẻ như vậy.

Thế là không còn phải gặp những con quái vật, những kẻ thủ ác, hay những hạng người như thế nữa, tôi tự nhủ.

Sẽ không còn phải gặp kẻ ác.

Tôi đi về nhà quá trưa một chút. Cuối cùng tôi đã được tự do. Tôi mở cửa kính và nghe bài “No Woman, No Cry” của Bob Marley, lời hát “mọi điều rồi cũng sẽ ổn thôi” vọng ra từ radio. Tôi hát theo. Tôi chưa có dự định làm gì sắp tới, thậm chí ngày hôm nay cũng chưa - và điều đó mang lại cảm giác thật tuyệt. Thực ra, tôi thích cái cảm giác không phải làm gì trong một thời gian, và bắt đầu nghĩ rằng mình sẽ chịu tốt cái khoản ăn không ngồi rồi này.

Có một việc tôi cần làm ngay lúc này khi còn đang có hứng. Tôi đánh xe đến đại lý Mercedes và tìm cô bán hàng Laurie Berger. Tôi lái thử chiếc R350, và khi lái trên đường cao tốc, chỗ để chân của xe còn đem lại cho tôi cảm giác thích thú hơn cả lúc ngồi thừ ở phòng trưng bày. Tôi thích tiếng rít của chiếc xe, và cả chiếc điều hòa nhiệt độ hai cửa, mọi người hẳn sẽ hài lòng, kể cả bà Nana.

Nhưng quan trọng hơn, đây là lúc cả nhà tôi rời bỏ chiếc xe cũ của Maria. Đến lúc rồi, tôi có tiền trong sổ tiết kiệm, thế là tôi mua chiếc R350 và cảm thấy thật tuyệt vời.

Khi về đến nhà, tôi thấy lời nhắn Nana để lại trên bàn bếp. Thư viết cho Jannie và Damon, nhưng tôi vẫn đọc.

Hai cháu hãy ra ngoài hít thở không khí trong lành nhé. Món gà quay hầm rượu để trong nồi ấy. Ngon lắm! Dọn bàn cho bà nhé. Và nhớ làm bài tập về nhà trước bữa tối đấy. Tối nay Damon tập hát với đội đồng ca. Nhớ “lấy hơi” đấy nhé, anh bạn trẻ. Dì Tia và bà đưa Ali đến sở thú, BA BÀ CHÁU CHƠI VUI LẮM.

Nana của các cháu không có nhà, nhưng bà vẫn để mắt đến các cháu đấy.

Tôi không nhịn được cười. Người phụ nữ này đã nuôi dạy tôi nhiều năm trước, và bây giờ bà lại nuôi dạy các con tôi.

Tôi vẫn hy vọng được ở bên Ali nhiều hơn, nhưng sắp tới thì thiếu gì thời gian. Vì vậy tôi tự xử nốt chỗ thịt heo còn thừa và bánh sandwich kẹp xà lách, và sau đó chả hiểu sao tôi lại làm thêm một suất bắp rang bơ.

Vì sao nhỉ? Mà tại sao lại không! Tôi cũng không thích bắp rang bơ lắm, nhưng tự dưng thèm chút đồ ăn vặt nóng và đầy bơ. Tôi được là chính mình, thậm chí còn được làm trò ngớ ngẩn nếu muốn.

Tôi ăn bắp rang bơ nóng hổi mới ra lò và chơi piano vài tiếng trong buổi chiều hôm đó - Công tước Ellington, Jelly Roll Morton, Al Green. Tôi đọc vài chương cuốn “The Shadow of the Wind”. Rồi sau đó làm một việc thực không thể tưởng tượng nổi - tôi ngủ ngày. Trước khi thiếp đi, tôi lại nghĩ tới Maria, quãng thời gian đẹp nhất của chúng tôi - tuần trăng mật ở Sandy Lane, Barbados. Tất cả vụt đi như bóng câu ngoài song cửa. Tôi vẫn nhớ nàng da diết và ước gì ngay lúc này nàng có mặt ở đây để biết là tôi đã nghỉ việc.

Suốt buổi chiều, chuông điện thoại không reo lần nào. Tôi không còn máy nhắn tin nữa, và như cách mẹ Nana nói thì là - tôi thích thế.

Nana và bé Ali về nhà cùng nhau, sau đó đến Jannie, và cuối cùng là Damon. Vì mọi người không trở về cùng lúc nên tôi có cơ hội khoe chiếc xe mới tới ba lần, và cả ba lần đều được nhận những lời tán dương cùng những tràng vỗ tay. Hóa ra đây là một ngày tốt đẹp biết bao.

Bữa tối hôm đó chúng tôi được thưởng thức món gà nấu theo kiểu Pháp tuyệt ngon của Nana, và tôi giữ kín tin sốt dẻo cho đến cuối bữa ăn, với món tráng miệng bằng kem bí ngô và cà phê sữa kiểu Pháp. Jannie và Damon chỉ thích ăn xong là chạy ra nô đùa, nhưng tôi bảo tất cả nán lại bên bàn. Jannie muốn đọc sách tiếp. Dạo này con bé say sưa với cuốn Eragon, cũng tốt, tôi nghĩ vậy, nhưng tôi không hiểu tại sao bọn trẻ lại thích đọc đi đọc lại một cuốn sách tới cả chục lần như vậy.

“Chuyện gì vậy bố?” con bé đảo mắt lên nhìn tôi và hỏi, cứ như thể đã biết câu trả lời.

“Có tin mới,” tôi nói với con, và cũng là nói với cả nhà.

Lũ trẻ đưa mắt nhìn nhau, cả Jannie và Damon cùng nhíu mày và lắc đầu. Hai đứa nghĩ chúng đã biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo - đó là tôi sẽ rời thành phố để điều tra một vụ án mạng mới, có khi còn là một chuỗi án mạng. Có thể là ngay đêm nay, tôi vẫn thường làm vậy mà. “Bố không đi đâu cả,” tôi nói và toét miệng cười. “Thậm chí hoàn toàn ngược lại. Đêm nay bố sẽ đi xem Damon tập hát. Bố muốn nghe những âm thanh vui vẻ ấy. Bố muốn xem dạo này Damon lấy hơi tốt đến đâu rồi.”

“Bố sẽ dự buổi diễn tập của đội đồng ca?” Damon kêu lên. “Chuyện gì vậy, trong đội đồng ca có kẻ giết người sao bố?”

Tôi cố ý nấn ná thêm đôi chút, nhìn kỹ từng khuôn mặt. Tôi có thể thấy không ai trong gia đình biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, thậm chí cả Nana của chúng tôi, một người thông thái và biết đủ thứ trên đời, cũng chưa đoán được.

Cuối cùng Jannie nhìn xuống Ali. “Bảo bố nói cho chúng ta xem là chuyện gì đi, Ali. Bắt bố nói đi.”

“Nói đi bố,” cậu con trai bé xíu, vốn trở thành tay mè nheo có hạng, lên tiếng. “Cho chúng con biết đi, kẻo chị Janelle lại điên lên bây giờ.”

“Được rồi, được rồi, được rồi. Chuyện là thế này. Bố e rằng phải cho các con biết hiện bố đã thất nghiệp, và rằng gần như chúng ta đang lâm vào cảnh thiếu thốn, ừm, cũng chưa đến nỗi vậy. Nhưng dù sao thì sáng nay bố đã xin thôi việc ở FBI. Cả ngày bố đã chơi dài. Đêm nay có buổi diễn tập của ‘Cantante Domino’ dành cho bố.

Bà Nana và bọn trẻ tán thưởng nhiệt liệt bằng những tràng vỗ tay. “Ngh-è-o rồi! Ngh-è-o rớt-mồng-tơi rồi!” lũ trẻ bắt đầu hô theo nhịp.

Và bạn biết không? Âm thanh đó nghe vô cùng hấp dẫn.

Ý nghĩ không còn kẻ ác cũng vậy.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.