ĐỒ TỂ CÓ MẶT tại Georgetown để xả cơn ức chế - nếu không mọi thứ có thể sẽ không êm đẹp khi hắn về với Caitlin và lũ nhóc, về với cuộc sống mẫu mực của hắn. Thực ra, từ xưa hắn đã biết rằng hắn thích một cuộc sống hai mặt. Có thằng quái nào không muốn cơ chứ?
Có lẽ chơi trò Đèn Đỏ, Đèn Xanh lần nữa lại đâm hay. Sao không nhỉ? Cuộc chiến của hắn với Maggione Con đang khiến hắn đau đầu.
Khu 3000 của Phố Q, nơi hắn đang rảo bước, hai bên đường đều trồng cây đẹp mắt, toàn những nhà liền kề trông rất hấp dẫn và thậm chí có cả những tòa nhà trong trang viên nữa kia. Đây chủ yếu là nơi sinh sống của giới thượng lưu, và những chiếc xe hơi đỗ quanh đó cũng nói lên địa vị xã hội và gu của những người sống ở đó: vài chiếc Mercedes, một chiếc Range Rover, một chiếc BMW, một chiếc Aston Martin, một hai chiếc Bentley cáu cạnh.
Hầu như những người ở đây không tản bộ mà chỉ đi ra hoặc đi vào nhà họ. Quá thuận lợi cho mục đích của hắn hôm nay. Hắn đeo tai nghe và đang nghe Franz Ferdinand, ban nhạc Scotland mà hắn thích. Dẫu vậy, cuối cùng hắn cũng tắt máy và hành động nghiêm túc.
Tại ngôi nhà xây gạch đỏ ở góc ngoặt giữa Phố Ba mốt và Phố Q, có vẻ như một dạ tiệc cầu kỳ chuẩn bị cho tối hôm đó. Bánh kẹo đắt tiền đủ loại đang được chuyển từ một xe tải dài ngoằng hiệu “Georgetown Valet”, và những người thợ kiểm tra ngọn đèn khí giả gắn trước nhà. Những chiếc đèn này dường như vẫn tốt. Lấp lánh, lung linh.
Sau đó Đồ tể nghe thấy tiếng giày cao gót nện lộp cộp. Âm thanh mời gọi có phần kích thích đó vọng đến từ phía trước, trên vỉa hè lát gạch hơn là dưới mặt đường và lượn qua khu phố giống như chuỗi hạt trải ra trên mặt bàn.
Cuối cùng, hắn thấy một phụ nữ từ phía sau - dáng vóc cực nét và đẹp đẽ, với mái tóc đen dài buông xõa ngang lưng. Có phải là người Ailen như hắn không nhỉ? Một cô em xinh xắn? Không thể biết đích xác khi chỉ nhìn từ sau lưng. Nhưng cuộc săn đang vào cầu. Rồi hắn sẽ biết tất những điều hắn muốn biết về cô nàng. Hắn cảm thấy hắn nắm được số phận cô nàng, rằng cô nàng đã thuộc về hắn, thuộc về Đồ tể, cái tôi biến đổi của hắn, hay có lẽ chính là hắn. Ai mà biết được? Hắn tiến gần đến người phụ nữ tóc đen, kiểm tra con hẻm nhỏ phía sau mấy ngôi nhà lớn hơn, những khoảnh rừng nhỏ, tìm một nơi thuận tiện - thì nhìn thấy một cửa hiệu ở phía trước. Cái gì thế nhỉ? Nơi làm việc duy nhất hắn đụng phải trong các lô nhà. Có vẻ như nó được đặt nhầm chỗ vào khu phố này.
Bảng hiệu phía trước cửa hàng đề dòng chữ: CHỢ SARAH.
Và rồi người đẹp tóc đen rẽ vào trong. “Chết tiệt - hỏng bét,” Đồ tể thì thầm đoạn nhe răng cười và tường tượng đang vặt râu một thằng côn đồ. Hắn thích trò chơi kiểu đó, trò mèo vờn chuột, vừa nguy hiểm vừa kích thích, trong đó hắn là kẻ làm luật. Nhưng lập tức cái cười của hắn vụt tắt - bởi hắn thấy cái gì đó tại Chợ Sarah, một thứ hắn không thích tí nào.
Những tờ báo nằm trên giá - tờ Washington Post. Và bạn biết sao không? Bất thình lình hắn nhớ ra rằng chính ngài Bob Woodward[1] sống ở một nơi nào đó trong khu vực này - nhưng đó không phải là phần khó chịu.
Vấn đề là cái mặt hắn, dù sao cũng chỉ là sự phỏng đoán, bức ký họa về Đồ tể không đến nỗi tệ ở phía trên nếp gấp của tờ nhật báo, ở ngay cái chỗ nó không nên hiện diện.
“Lạy Chúa, mình nổi tiếng rồi.”
❀ ❀ ❀
[1] Bob Woodward: nhà báo nổi tiếng của tờ Washington Post từng phanh phui vụ xì căng đan Watergate khiến Tổng thống Mỹ Richard Nixon phải từ chức.