TÔI CHẮC CHẮN CÓ THỂ HIỂUtại sao Ned Mahoney muốn tôi có mặt tại đây.
Một phân xưởng điều chế heroin ước chừng có hơn một trăm năm mươi kilô độc dược, giá chợ đen là bảy triệu đô. Cảnh sát đối đầu với cảnh sát. Đây xem ra là một tình huống bất phân thắng bại. Tôi nghe đại úy Moran nói, “Tôi những muốn bảo các anh cút xuống địa ngục cho rồi, nhưng tôi làm việc ở đó và tôi không muốn ngày nào cũng phải nhìn thấy các anh.” Quả là ngắn gọn.
Không ai bên trong tòa nhà tỏ dấu hiệu muốn đầu hàng - cả đám buôn ma túy, cả những thành viên SWAT. Chúng cũng không cho phép bất kỳ ai trong số những công nhân điều chế bị kẹt trên tầng bốn được rời đi. Chúng tôi đã có tên và tuổi ước đoán của một số nhân viên điều chế, và họ hầu hết là phụ nữ, tuổi từ mười lăm đến tám mốt. Họ là những người dân trong khu không tìm được việc làm, thường là bởi rào cản ngôn ngữ và học vấn, nhưng lại cần và muốn làm việc.
Tôi không hơn gì người khác trong việc tính toán giải pháp khả thi hay kế hoạch thay thế. Có lẽ đó là lý do vào khoảng mười giờ tôi quyết định đi dạo bên ngoài khu vực chắn hàng rào. Tôi cố làm cho đầu óc minh mẫn. Biết đâu chả nảy ra ý tưởng gì đó nếu tôi ra khỏi cái nơi ngột ngạt này.
Đến lúc này đã có hàng trăm người đến xem, trong số đó có hàng chục phóng viên và nhóm quay phim truyền hình. Hai tay đút sâu vào túi, tôi tản bộ qua vài dãy nhà dọc theo Phố M.
Tôi đi tới một góc phố đông đúc, nơi người dân xung quanh đang được phỏng vấn để đưa lên tivi. Tôi sắp đi qua, đầu óc vẫn mải mê suy nghĩ thì nghe thấy một phụ nữ nghẹn ngào trong tiếng nấc. “Máu mủ ruột thịt của tôi còn kẹt trong đó. Có ai thèm để ý đâu. Chẳng ma nào màng đến cả!”
Tôi dừng lại lắng nghe cuộc phỏng vấn. Người phụ nữ đó không thể quá hai mươi, và cô đang mang thai. Nhìn qua cũng có thể thấy là cô ta sắp sinh. Có thể ngay đêm nay.
“Bà tôi bảy lăm tuổi rồi. Bà ở trong đó kiếm tiền để các con tôi có thể vào trường Công giáo. Tên bà là Rosario. Bà là người tốt. Bà tôi không đáng phải chết.”
Tôi nghe thêm một vài cuộc phỏng vấn xúc động nữa, hầu hết là với người nhà những nhân viên điều chế - nhưng cũng có một hai bà vợ và con cái đám buôn ma túy bị kẹt bên trong. Một nhóc kẹt trong đó mới mười hai tuổi.
Cuối cùng tôi quay vào khu vực bên trong rào chắn, vành đai trong, và đi tìm Ned Mahoney. Tôi tìm thấy anh ta cùng một vài nhân viên hành chính, vận comlê, và đại úy Moran đứng bên ngoài một chiếc xe của sở chỉ huy. Họ đang bàn tính cắt điện tòa nhà.
“Tôi có ý kiến này,” tôi nói với anh ta.
“Được lắm, kịp thời đấy.”